Chương 5: (Vô Đề)

Tôi nhìn hắn một lúc:

"Hình như đây là lần đầu tiên tôi nghe cậu nói nhiều như vậy."

Hắn cười:

"Vậy cậu có cảm nhận được sự chân thành của tôi không?"

Tôi nhìn xuống môi hắn, nuốt nước bọt:

"Môi cậu nhìn giống thạch rau câu."

Chắc ăn cũng ngon.

Hắn sững lại một giây, rồi ánh mắt tối xuống:

"Vậy cậu có muốn thử không?"

Chưa kịp trả lời, hắn đã cúi xuống hôn tôi.

Động tác rất nhẹ, còn cẩn thận tránh bụng tôi.

Nụ hôn kết thúc, hắn nhìn tôi chằm chằm, giọng hơi ủy khuất:

"Vậy cậu có cho tôi danh phận không?"

Tôi phát hiện mình không ghét việc bị hắn hôn.

Thậm chí còn hơi vui.

Tim đập nhanh đến mức đáng báo động.

Tôi biết xong rồi.

Tôi rơi vào rồi.

Đã vậy còn không thấy áp lực gì với chuyện bị hắn làm cong.

Tôi l**m môi, vòng tay qua cổ hắn:

"Bùi Hành, tôi khó chịu. Cậu hầu hạ tốt một chút, tôi không phải không thể cân nhắc."

Hắn lập tức ép sát lại, giọng khàn:

"Chính cậu nói đấy."

Tôi ngủ một mạch đến trưa hôm sau.

Nhìn trần nhà, cảm thấy cả người rỗng tuếch.

Hắn vẫn biết giữ chừng mực, nhưng kiểu gì thì tôi cũng bị ăn sạch theo nghĩa khác.

Tôi thật sự phục.

Mấy cái đó hắn học ở đâu ra vậy.

Tôi khóc lóc xin tha:

"Bùi Hành, tôi không chịu nổi nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!