Tôi mặt đen lại, vò nát tờ giấy:
"Giữ bí mật giúp tôi. Tôi không muốn bị đem đi nghiên cứu."
Tam Béo gật đầu liên tục:
"Yên tâm. Nhà tôi kín miệng lắm."
Tôi đứng dậy:
"Tôi đi trước."
Hắn gọi với theo:
"Cậu đi đâu vậy?"
Tôi bóp khớp tay kêu răng rắc, cười lạnh:
"Đi tìm người tính sổ."
Bùi Hành đang ngồi trước máy tính.
Vốn tôi định xông vào chửi thẳng mặt, nhưng vừa thấy hắn lại chuyển thành ủy khuất, suýt nữa muốn khóc.
Tôi hít mũi, đập tờ xét nghiệm xuống bàn hắn:
"Bùi Hành! Tôi có thai rồi! Cậu chịu trách nhiệm!"
Bùi Hành sững lại, cau mày đọc tờ giấy.
Hắn nhìn tôi:
"Cậu thật sự có thai?"
Tôi tức:
"Ý gì? Cậu nghi ngờ tôi à? Tôi đem chuyện này ra đùa chắc?"
Hắn vội xua tay:
"Không phải. Tôi sai rồi. Cậu ngồi xuống trước đã, cẩn thận động thai."
Tôi quát:
"Động cái con khỉ!"
Hắn bế tôi lên đặt lên giường, rồi ngồi xổm cạnh đó:
"Ngày mai tôi đưa cậu gặp chú tôi. Đừng tức nữa."
Tôi vùng ra:
"Không phải chuyện gặp ai hết."
Hắn khẽ cười, nắm tay tôi, giọng nghiêm túc:
"Dù sao tôi cũng là cha đứa bé. Cậu cho tôi một danh phận được không?"
Tôi tức:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!