Chương 3: (Vô Đề)

Bùi Hành đi học không có ở ký túc, hắn xông thẳng vào phòng tôi:

"Sao thế đại ca, bệnh gì mà nặng vậy, để tôi xin nghỉ giúp cậu luôn!"

Tôi nhìn hắn, ánh mắt phức tạp, muốn nói lại thôi.

Cuối cùng chỉ thở dài:

"Thôi, cậu không hiểu đâu. Bây giờ tôi cảm giác như người sống nhưng linh hồn đã rời khỏi xác."

Tam Béo hoảng hốt:

"Gì cơ? Bệnh gì mà nghiêm trọng vậy, sắp chết luôn á?!"

Tôi ngẩng mặt nhìn trần nhà, bất lực.

Không thể nói.

Nói sao được đây.

Lúc Bùi Hành bôi thuốc cho tôi, tôi có phản ứng.

Tôi vùng vẫy, hắn lại tưởng tôi sợ đau nên càng giữ chặt hơn.

Thế là… bùng nổ.

Khi cái mùi khó nói bắt đầu lan ra trong không gian chật hẹp, cả tôi và Bùi Hành đều đứng hình.

Nhất là tôi, lúc đó chỉ có một suy nghĩ.

Hoặc tôi chết ngay tại chỗ, hoặc tôi giết luôn Bùi Hành.

Sau đó tôi cảm nhận được hắn cứng người lại, rồi buông tôi ra.

Giọng hắn khàn khàn hơn hẳn:

"Bôi thuốc xong rồi. Cậu nằm yên đi. Tôi đi tắm."

Tôi kéo rèm lại, cả đêm không ngủ.

Nằm đó suy nghĩ về cuộc đời, CPU trong đầu muốn quá tải luôn.

Tôi trở mình:

"Tôi chỉ là chưa nghỉ ngơi tốt thôi. Được rồi, tôi đi ngủ đây, cậu lui đi."

Từ sau chuyện đó, quan hệ giữa tôi và Bùi Hành rớt thẳng xuống mức đóng băng.

Không khác gì người lạ.

May mà thuốc hắn mua khá hiệu quả.

Hắn bôi cho tôi một lần là đỡ nhiều, mấy hôm sau tôi tự xử lý được.

Nhưng không hiểu sao, tôi lại có cảm giác tần suất xuất hiện của Bùi Hành trong ký túc tăng bất thường.

Sáng sớm đi học tiết đầu, thấy hắn vừa chạy bộ về, thay đồ ngay trong phòng.

Tám múi bụng với đường cơ rõ mồn một cứ thế đập vào mắt tôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!