Chương 2: (Vô Đề)

Nói thật, toàn thân đau cũng được, nhưng chỗ đó thì không thể.

Tôi nhớ lại Tam Béo từng kể chuyện thực tập ở khoa hậu môn trực tràng.

Tôi nuốt nước bọt.

Chẳng lẽ tối qua tôi say quá làm chuyện gì ngu ngốc rồi.

Tôi thử cử động, rồi sờ lại lần nữa.

May là chỉ hơi sưng đau, không có gì khác.

Tôi thở phào rồi lại hoang mang.

Biết thế không uống rượu.

Giờ thì chẳng nhớ nổi gì.

Tối qua tôi rốt cuộc đã làm gì.

Đang cố nhớ lại thì cửa phòng mở ra.

Bùi Hành mang cơm trưa vào, nhướn mày:

"Tỉnh rồi à. Tôi mua cơm cho cậu, ăn đi."

Tôi do dự một lúc rồi hỏi:

"Bùi Hành, cậu biết tối qua tôi làm gì không."

Cậu ấy đặt đồ xuống:

"Cậu không nhớ à."

Tôi gật đầu:

"Hình như tôi uống quá nhiều nên mất đoạn ký ức."

Cậu ấy kéo ghế ngồi xuống, nhìn thẳng tôi:

"Tối qua cậu về ký túc rồi ôm tôi, còn nói thích tôi."

Tôi trừng mắt:

"Tôi á?"

Cậu ấy gật đầu:

"Tôi định đẩy cậu ra nhưng không được. Cậu còn hôn tôi."

Tôi lắc đầu điên cuồng.

Không thể nào.

Cậu ấy nói tiếp:

"Sau đó cậu đè tôi, lăn giường."

Tôi chết lặng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!