Từ sau khi cùng Lý Kỳ Trinh rời khỏi vương phủ, quan hệ giữa bọn họ đã xuất hiện rạn nứt. Mà từ sau khi thành thân với nàng ta, địa vị của Lý Kỳ Trinh trong Lý gia cũng tụt dốc không phanh.
Bây giờ, nàng ta nhất định phải bám lấy Bùi Ý An.
Nhưng chàng lập tức đẩy mạnh nàng ta ra, rồi hướng ra ngoài cửa quát lớn:
"Người đâu!"
"l*t s*ch đồ của nhị tiểu thư Thôi gia rồi ném ra khỏi phủ, sai người Lý phủ tới đón về! Trước khi người Lý phủ đến, không cho phép nàng ta rời đi nửa bước!"
Vốn dĩ, chàng chưa định ra tay với nàng ta sớm như vậy.
Nhưng nếu Thôi Uyển Nguyệt đã tự tìm đường chết, vậy cũng đừng trách chàng tiễn nàng ta thêm một đoạn.
Lệnh vừa ban ra, lập tức có một nhóm thị vệ từ ngoài cửa xông vào, mạnh mẽ đè chặt Thôi Uyển Nguyệt xuống đất.
Nàng ta bị đè ép đến thảm hại, còn chưa kịp phản ứng thì y phục đã bị người ta tàn nhẫn xé rách, chỉ còn lại một lớp áo lót mỏng manh.
Một cơn gió lạnh thổi qua, khiến nàng ta chợt bừng tỉnh.
Thôi Uyển Nguyệt không ngờ rằng Bùi Ý An bây giờ lại tuyệt tình đến thế, hoảng sợ bò rạp xuống đất.
"Vương gia, vừa rồi ta chỉ là nhất thời hồ đồ, ta đã biết sai rồi. Xin người rộng lượng tha cho ta lần này đi."
Nàng ta tuyệt đối không thể bị ném ra ngoài cổng vương phủ, càng không thể để Lý Kỳ Trinh nhìn thấy bộ dạng này.
Bằng không… hậu quả kia, nàng ta căn bản không dám tưởng tượng.
Nàng ta cầu xin nhìn về phía Bùi Ý An, hy vọng hắn có thể nể tình xưa mà tha cho mình một lần.
Nhưng đối phương thậm chí chẳng thèm liếc nàng ta lấy một cái.
"Lôi ra ngoài!"
Thôi Uyển Nguyệt bị thị vệ lôi đi cả người lẫn y phục.
"Không!"
"Vương gia, xin người cho ta thêm một cơ hội!"
Nàng ta vẫn giãy giụa cầu xin, mong có thể vớt vát được chút đường sống.
Nhưng đám thị vệ ghìm chặt nàng ta, hoàn toàn không cho nàng ta bất kỳ cơ hội vùng vẫy nào.
Không lâu sau khi Thôi Uyển Nguyệt bị mang đi, Cẩm Phong bưng một bát thuốc bước vào.
Hắn đặt bát thuốc xuống trước giường, nửa quỳ dưới đất.
"Vương gia thứ tội! Là thuộc hạ sơ suất."
"Nhị tiểu thư Thôi gia đã mua chuộc người trong phủ, lợi dụng lúc thuộc hạ ra ngoài, bịa đặt là người đã truyền lệnh nên mới có cơ hội hành động."
Bùi Ý An hơi nheo đôi mắt lạnh lẽo, không ngờ trong phủ chàng vẫn còn người của Thôi Uyển Nguyệt.
Nhưng nếu đã dám có ý đồ với chàng, vậy thì phải chuẩn bị tinh thần gánh chịu hậu quả.
"Bán hết! Bán làm nô tịch!"
"Tuân lệnh!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!