Chương 15: (Vô Đề)

Nàng ấy không kìm được mà tấm tắc khen ngợi.

Thế nhưng, ăn được một nửa, nàng bỗng nhìn sang Thôi Ngôn Chiêu, hỏi:

"Chiêu Chiêu, muội có biết vị tài nữ đứng đầu kinh thành, Thôi Ngôn Chiêu không?"

Tâm Thôi Ngôn Chiêu chợt siết chặt.

"Sao Phượng tỷ lại đột nhiên hỏi vậy?"

Chẳng lẽ… Phượng tỷ đã nhận ra thân phận của nàng?

Nhưng Phượng tỷ chỉ cười nói:

"Chỉ là ta chợt nhớ ra muội trùng tên trùng họ với nàng ấy, lại từ kinh thành đến, nên muốn hỏi muội có từng gặp qua không."

"Nhưng ta nghĩ biết đâu muội còn lợi hại hơn nàng ấy đấy. Vừa giỏi nấu ăn vừa tinh thông thêu thùa, còn mấy vị tiểu thư nhà quyền quý kia, chẳng qua chỉ tranh nhau chút hư danh. Nếu phải tự mình bươn chải kiếm sống, chưa chắc đã bằng chúng ta."

Thôi Ngôn Chiêu khẽ mỉm cười:

"Ta chưa từng gặp, cũng không biết nàng ta trông thế nào. Nhưng có thể trở thành tài nữ đứng đầu kinh thành, hẳn cũng là người không tầm thường."

Rời khỏi kinh thành, nàng không có ý định đổi tên.

Thế gian rộng lớn, người trùng họ trùng tên nào có ít, nàng cũng chẳng việc gì phải lo lắng.

Chỉ là, để có được danh xưng "Đệ nhất tài nữ kinh thành" ngày đó, nàng đã phải bỏ ra nhiều công sức và thời gian hơn người khác tưởng tượng gấp trăm lần.

Nàng chạy đua với thời gian từng khắc, từng giây, ngoài cầm kỳ thư họa, nàng còn phải học trà nghệ, thêu thùa, cưỡi ngựa, bắn cung…

Không có tự do, càng không có bản thân.

Cuộc đời nàng từ nhỏ đến lớn giống như một cỗ máy vận hành theo trình tự định sẵn.

Ngay cả giấc ngủ cũng bị kiểm soát nghiêm ngặt.

Chỉ vì nàng là đích trưởng nữ của Thôi thị Thanh Hà, không thể làm mất mặt danh môn thế gia.

Nhưng nàng là con người, đâu phải rối gỗ…

Giữa trời tuyết phủ trắng xóa nơi Bắc Lăng Sơn, Bùi Ý An dẫn theo người lùng sục suốt ba ngày ba đêm.

Đôi mắt chàng đỏ ngầu, quầng thâm hiện rõ dưới mắt, thân hình đơn bạc khoác áo xanh biển thấp thoáng trong màn tuyết trắng.

Chàng không còn dáng vẻ của một vị Phật, mà giống như một sát thần.

Chẳng biết đã bắn chết bao nhiêu mãnh hổ, dã thú, chỉ để bù đắp chút áy náy trong lòng, chỉ để tìm lại người mà chàng biết sẽ chẳng bao giờ quay về nữa.

Bùi Ý An không dám dừng lại, càng không dám nghĩ ngợi.

Cả đời này, chàng đã nợ Thôi Ngôn Chiêu quá nhiều.

Tuyết mùa đông dày đặc, chỉ một cánh bướm vỗ cánh lướt qua cũng có thể khơi lên rung chuyển.

Bùi Ý An lại một lần nữa thúc ngựa băng qua sườn núi, làm bầy chim giật mình bay tán loạn. Lớp tuyết dày trên cành cây rơi xuống, từng đợt lăn tròn, rồi càng lúc càng lớn, lăn thẳng về phía chàng.

Cả một mảng tuyết trên núi bắt đầu sụt xuống, đổ ào ạt như sóng dữ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!