Một buổi chiều thứ Năm trong những ngày đầu đông của
tháng Mười hai, cái lạnh đã bắt đầu len lỏi khắp không gian, Tạ Nam nhận được
điện thoại của Lý Nhuệ. Lúc đó, cô đang xuống lầu tới bộ phận Nghiệp vụ để xử
lý vấn đề khoản chi. Vào giờ này mọi thứ Năm, các bộ phận Nghiệp vụ của công ty
trong khu vực được mời đều tới tham gia báo cáo, một loạt các cô gái
xinh xắn mặc váy đồng phục màu ghi ánh bạc tập trung lại với nhau, yến oanh dập
dìu, cười nói sôi nổi, rất thoải mái và vui vẻ.
Mỗi lần nhìn thấy cảnh tượng tươi đẹp, trẻ trung trước
mắtTạ Nam lại không tránh khỏi tiếng thở dài thầm than cho tuổi tác của mình.
Điện thoại đổ chuông, cô đi về phía thang máy nghe.
"Chào em, Tạ Nam, anh Lý Nhuệ đây."
"Chào anh, có việc gì không ạ?"
Giọng trả lời máy móc như trong công việc của cô khiến
Lý Nhuệ hơi sững lại, không biết phải tiếp tục ra sao, im lặng một lát, anh nói
tiếp: "Anh muốn hẹn em tối mai ăn com, em có rỗi không?".
Tạ Nam hơi ngại, cô vốn không có thói quen từ chối
thẳng thừng, mà cũng không muốn Lý Nhuệ buồn. Tuy thời gian hai người hẹn hò
không dài, nhưng cô biết lòng tự trọng của anh rất lớn, trước khi gọi cuộc điện
thoại này, chắc chắn anh đã suy nghĩ, đắn đo rất kỹ rồi.
"Chỉ là ăn cơm thôi, nếu mai em không tiện, chúng ta
hẹn khi khác cũng được."
"Thế thì mai đi", Tạ Nam không muốn quanh co nên đồng
ý luôn, hai người hẹn thời gian, địa điểm cụ thể rồi tắt máy.
Trở về văn phòng của mình, nghĩ đi nghĩ lại, cô quyết
định gọi cho Cao Như Băng, muốn hỏi ý kiến của bạn mình. Dù sao Như Băng và Lý
Nhuệ cũng là đồng nghiệp, cô không muốn làm Cao Như Băng khó xử. Đã một thời
gian rồi cô chưa gặp Như Băng. Sau khi kết hôn, Như Băng đã hoàn toàn trở thành
con người khác, không còn là người bạn thân thiết luôn dành quá nửa thời gian
rảnh rỗi sau công việc cho cô như trước nữa.
Cao Như Băng nhấc điện thoại, giọng không được tập
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!