Sau kỳ trăng mật ở châu
Âu trở về, Cao Như Băng gọi điện rủ Tạ Nam ra ngoài ăn, phát hiện Tạ Nam mua
chiếc xe cũ hiệu Citroen, ngạc nhiên đến giật mình. Cô nhìn kỹ Tạ Nam từ đầu
đến chân: "Cậu có gặp phải chấn động tâm lý gì không, sao tự nhiên tiêu tiền
thoải mái thế?".
"Băng Băng, cậu bỏ rơi
tớ, đi vui vẻ với một người đàn ông khác, đương nhiên tớ bị chấn động tâm lý
rồi. Tớ bỏ mặc hết, quyết định tiêu hết tiền, hưởng thụ cuộc sống, để vỗ về
trái tim đang vỡ tan vì đau khổ này."
"Cậu lại ca bài vọng cổ
ấy rồi", Băng Băng mặc kệ những lời than vãn của cô: "Nói nghiêm túc đi, dạo
này xảy ra chuyện gì không?".
"Không có việc gì mà",
biết Như Băng thực lòng quan tâm đến mình, Tạ Nam xúc động: "Chỉ là bây giờ
sống tận cái nơi quái quỷ kia, đi lại bất tiện. Cậu cũng biết công ty tớ sẽ cấp
tiền hồ trợ xăng xe cho nhân viên mà. Hơn nữa, tháng nào tớ cũng phải đi ngoại
tỉnh đối chiếu các loại chứng từ hóa đơn. Xe của công ty chỉ cho phép lái
trongnội thành, nếu ra ngoại ô phải là lái xe của công ty cầm lái. Đi công tác
với một ông lái xe, quả thật rất bất tiện, nên đồng nghiệp của tớ đều mua xe
riêng. Tớ tính rồi, sau khi nhận được tiền hỗ trợ xăng xe, trừ các khoản phí
giao thông vẫn còn dư tiền bảo dưỡng, giá chiếc xe này cũng không đắt, nên tớ
quyết định mua luôn".
Cao Như Băng thở phào một
hơi: "Tớ hoàn toàn ủng hộ việc cậu hưởng thụ cuộc sống, tuy rằng nhãn xe
Citroen hơi bình dân một chút. Nói đi nói lại chuyển nhà vẫn là hay, đã trị
được một nửa căn bệnh nhịn ăn nhịn mặc nhịn tiêu để tích cóp của cậu rồi đấy".
Tạ Nam không phải kiểu
người chạy theo thị hiếu, mua xe phải mua loại ăn khách trên thị trường. Cô
nghiêm túc nói: "Tớ còn hy vọng chiếc xe này sẽ mang lại cho tớ chút của cải
nữa cơ".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!