Chương 4: Ăn cơm cùng hàng xóm

Sáu giờ tối hôm sau, Vu

Mục Thành ra ngoài, cổng nhà Tạ Nam không khóa, anh bước vào. Chiếc ô chướng

mắt kia giờ đã được gấp gọn, cô đơn dựa vào tường dưới ánh hoàng hôn, khiến

mảnh vườn bỗng chốc trở nên gọn ghẽ. Anh gõ vào cửa kính khép hờ, Tạ Nam lập

tức xuất hiện, kéo rèm cửa ra.

Phòng khách hôm nay cũng

được bày biện gọn gàng hơn hẳn hôm trước, trên chiếc kệ ti vi xuất hiện chiếc

ti vi 21 inch mới toanh, trên bàn trà đặt giỏ hoa nhỏ vuông cắm đầy những bông

hoa giả vàng đỏ giống y như thật. Căn phòng dù vẫn còn trống trải, nhưng cũng

đã ấm áp, có sinh khí lên nhiều. Trên chiếc bàn ăn nhỏ bằng thủy tinh trong

phòng ăn thông với phòng khách, mấy đĩa đồ ăn và một bát canh đang bốc khói

nghi ngút đã được bày sẵn.

Tạ Nam mời anh tự nhiên

ngồi đừng khách sáo, cô nói: "Tôi và Băng Băng đều khá vụng trong việc nấu ăn,

mà cũng ghét mấy trò rán nướng, chỉ thấy nấu canh là đơn giản nhất, cứ chuẩn bị

đầy đủ nguyên liệu, thái ra rồi cho vào nồi hầm một buổi chiều là được".

Hôm nay không phải lần

đầu tiên Vu Mục Thành được bạn gái mời ăn cơm, nhưng đây đúng là lần đầu tiên

anh biết thế nào là bữa ăn đơn giản theo đúng nghĩa của nó. Ngoài món canh ra,

còn có một đĩa trứng sốt cà chua không cần đến kỹ thuật nấu ăn gì, một đĩa dưa

góp, đĩa thịt bò và nửa con vịt quay với xì dầu. Đều không phải đồ mua sẵn,

chúng do cô tự tay làm. Đúng như lời Tạ Nam nói, đồ ăn rất đơn giản, quen thuộc

trong những bữa cơm thường ngày của gia đình, lòng anh bất giác cảm thấy buồn

cười.

Tạ Nam múc cho Vu Mục

Thành một bát canh: "Anh ăn tự nhiên, đừng làm khách đấy, nếu không tôi sẽ tự

trách mình mời khách đến nhà mà làm đồ ăn đơn giản quá".

Món trứng sốt cà chua quá

tầm thường, dưa góp thì trộn quá nhiều dầu hạt tiêu và tương ớt khiến Vu Mục

Thành sợ không dám đụng đến. Chỉ có thịt bò và vịt quay là vừa miệng, Tạ Nam

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!