"Em yêu, dậy đi thôi." Tôi ngồi bên giường, khẽ vỗ vào
tay cô ấy.
Cô ấy chẳng thèm để ý, vùi mặt sâu hơn trong chiếc
gối.
"Đến lúc dậy nào." Tôi vẫn nhẹ nhàng thì thầm bên tai.
Cô ấy càu nhàu giọng ngái ngủ: "Ngmà, xin anh đấy, mãi
em mới có cái cảm giác được ngủ muộn thế này".
"Anh biết phải trị cái chứng mất ngủ của em thế nào
rồi, đảm bảo sau này ngày nào em cũng muốn ngủ muộn như thế."
Cô ấy nhắm chặt mắt, dường như chẳng nghe thấy, nhưng
khuôn mặt đỏ bừng thì đã bán đứng cô ấy rồi. Tôi không nhịn được cười một
tiếng, xoa xoa khuôn mặt cô ấy, nói: "Đừng giả vờ ngủ nữa".
Cô ấy quay đầu sang hướng khác, nói giọng ngái ngủ:
"Anh... thật đáng ghét".
Tôi hôn nhẹ lên vành tai cô ấy: "Lần nào em ngượng,
chỗ này cũng đỏ tới phát sốt cả lên, mà mồi lần tai đỏ như thế, anh lại muốn
hôn lên đó".
Cuối cùng thì cô ấy cũng chịu mở mắt ra, tỏ vẻ rất rõ
ràng rằng: Chẳng trách anh cứ thích làm phiền em thế này.
Tôi ghé sát vào cô ấy: "Đúng rồi, em xem em làm anh
trở nên "biến thái" thế này đây, nên em phải chịu trách nhiệm nhé".
Cô ấy đành co người vào trong chăn thủ thế.
Tôi cười lớn: "Được rồi, được rồi, không trêu em nữa,
dậy đi thôi, chúng ta còn phải kịp giờ lên máy bay nữa".
Cô ấy trở dậy làm vệ sinh, rồi về tiểu khu thu dọn
hành lý đơn giản, sau đó lên xe tới sân bay, trông chẳng có chút tinh thần nào.
Tôi nhìn mà cười thầm trong bụng, biết tỏng cái chứng lo sợ mơ hồ vô cớ của cô
ấy lại phát tác rồi, cũng chỉ đành nắm chặt tay cô ấy an ủi lúc làm thủ tục lên
máy bay.
Máy bay cất cánh, tôi thắt dây an toàn cho cô ấy, nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!