Trên đường lái xe về nhà, Tạ Nam ngả người trên chiếc
ghế dựa ngủ ngon lành. Vu Mục Thành nghĩ ngợi rồi đưa cô đến căn biệt thự ở bên
kia bờ hồ. Anh xuống xe trước mở cổng, sau đó bế Tạ Nam xuống. Phát hiện minh
đang nằm trong vòng tay anh, Tạ Nam lắp bắp: "Đừng gọi em dậy nhé", rồi lại ngủ
thiếp đi. Vu Mục Thành bế cô lên phòng ngủ ở tầng hai, đặt cô xuống giường, nhẹ
nhàng cởi giày và chỉnh lại cho cô nằm ngửa thật thoải mái, nhưng ngay lập tức
cô đã lại xoay nghiêng, co người, nằm theo thói quen cố hữu của mình. Dưới ánh
trăng rọi vào từ cửa sổ rộng, nhìn khuôn mặt cô trắng xanh mệt mỏi, hai hàng
lông mày chau lại ở giữa, anh khẽ khàng xoa vào đó nhưng nó cũng chẳng giãn ra
chút nào.
Vu Mục Thành đoán chắc mấy ngày nay cô đã rất mệt rồi.
Anh cúi đầu hôn nhẹ vào giữa đôi mày, lấy chiếc chăn mỏng đắp cho cô, rồi ra
ngoài đi tắm.
Khi Tạ Nam mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trong
một căn phòng xa lạ, cô lại cảm tưởng như đang mơ một giấc mơ kỳ lạ nào đó. Cô
sợ hãi lấy tay bịt miệng, cũng thật mềm mại quyến rũ, hàng mi dày chấp chới
trên khuôn mặt thanh tú, hỏi: "Đây là đâu vậy?
"Đây là căn biệt thự mà chị anh để lại, mấy ngày nay
anh đều ở đây." Vu Mục Thành cúi đầu hôn lên mái tóc cô, "Còn phía bên kia hồ
là tiểu khu mà chúng mình ở".
Tạ Nam quay đầu nhìn lại phía đó, nhớ rằng mình cũng
đã từng ngồi bên bờ hồ nhìn xa xăm sang
bên này: "Sao anh lại đưa em đến đây?".
"Lúc đó em ngủ say quá, đưa em về nhà anh thì phải leo
bốn tầng, anh không ngại hàng xóm nhìn thấy nhưng lại sợ làm em tỉnh giấc. Mấy
ngày gần đây có phải em mất ngủ không?"
"Ai nói với anh thế? Em ngủ
say như chết ấy." Tạ Nam nói thật, bởi giấc ngủ có được do tác dụng của thuốc
ngủ mang lại thì đúng là không mộng mị gì hết. Một giấc ngủ lịm đi nhưng không
làm người ta thoải mái, thậm chí còn như một cơn đầu độc thần kinh, sợ rằng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!