Một buổi chiều thứ Bảy,
Vu Mục Thành ra ban công tưới nước cho những bồn cây anh tự tay trồng
tỉa. Đặt bình tưới xuống, anh cúi đầu, chống tay vào thành ban công nhìn xuống
dưới, bất giác cảm thấy buồn bã.
Cũng đã khá lâu kể từ
ngày anh giúp Tạ Nam kê chiếc đàn piano kia, lối cỏ um tùm trong mảnh vườn nhỏ
ấy chẳng biết từ bao giờ đã được cắt trụi gốc, nhưng không hề trồng thay thế
bởi những nhánh cây hay các bồn hoa như trong tưởng tượng của anh, khu vườn
trống trơn chỉ thêm một chiếc ô lớn với hai màu trắng và xanh lá cây pha lẫn,
thật chói mắt, dòng chữ in đậm màu đỏ chạy một dòng trên tán ô: "Hãy dùng thẻ
của ngân hàng X, tiện lợi trên toàn thế giới". Vừa nhìn đã biết đây là chiếc ô
quảng cáo, so với những chiếc ô vải polyester màu nâu dịu cán gỗ phối với bộ
bàn ghế uống trà ngoài trời bằng gỗ chống mọt ở những mảnh vườn bên cạnh, anh
thấy chiếc ô sặc sỡ kia thật phô trương đến tức mắt. Không hiểu cô tiểu thư họ
Tạ có bề ngoài nho nhã lịch sự, lời nói dịu dàng phóng khoáng kia vì sao lại có
khiếu thẩm mỹ tồi đến như vậy.
Nhưng anh cũng chẳng có
thời gian rỗi mà nghĩ nhiều đến chuyện này. Tưới cây xong, anh xuống lầu ăn
sáng, rồi thay quần áo gọn gàng ra sân bay đón cô người yêu cũ Chu Lệ Sa của
mình.
Vu Mục Thành và Chu Lệ Sa
yêu nhau, sống chung với nhau một thời gian từ khi còn du học bên Mỹ. Chu Lệ Sa
tốt nghiệp, cầm tấm bằng về nước trước anh một năm, chưa đến nửa năm sau, cô
gửi cho anh một bức thư điện tử với lời lẽ dịu dàng và thuyết phục, nói cho anh
ý định muốn chia tay của cô.
Nói Vu Mục Thành không
đau khổ thì cũng không đúng, nhưng đau khổ đến mức nào thì còn phải xem xét.
Anh gửi lại một bức thư với lời lẽ ân cần cháo, chúc cô có cuộc sống mới hạnh
phúc. Đây có thể coi là cuộc chia tay trong tình hữu hảo rất điển hình, sau này
hai người vẫn thường xuyên liên lạc qua mạng, khi rảnh rỗi, họ còn gọi điện
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!