Nhận được điện thoại của Chu Lệ Sa, Vu Mục Thành chẳng
chút gì hứng thú, còn Chu Lệ Sa thì nói rất thẳng thắn: "Ngày mai em đi công
tác qua đó, xem có rảnh chút thời gian nào không chúng mình ăn cơm, nhớ mời cả
bạn gái anh nhé, em rất muốn làm quen với cô ấy".
Vu Mục Thành cười thiểu não: "Em cứ đến đi rồi tính,
dạo này cô ấy cũng bận. Em bay chuyến mấy giờ, anh bảo tài xế đến đón".
"Không cần đâu, em đi với một đồng nghiệp nữa, bên đó
đã có người đón rồi, ngày mai mình liên lạc lại nhé."
Đến nơi, Chu Lệ Sa lại gọi điện cho anh, rõ ràng chẳng
để ý gì đến tâm trạng hờ hững của anh, còn anh tự cảm thấy có gì hổ thẹn, nên
hẹn ngày mai bảy giờ tối sẽ đến đón cô cùng đi ăn. Nghe đến địa điểm, anh mới
nhận ra đó là tòa nhà Tạ Nam làm việc, bất giác nghĩ đến chuyện nhỡ đâu trong
tình thế ngẫu nhiên lại gặp Tạ Nam, thì không biết cô ấy sẽ liên tưởng đến đâu,
có khi giải thích thế nào cũng không được, thế thì khác gì lấy mạng của anh
chứ. Anh vội vàng viện lý do là không tiện đồ xe ở đó, nên sẽ
lận được điện thoại của Chu Lệ Sa, Vu Mục Thành đợi
đầu con phố cạnh tòa nhà.
Lần này Chu Lệ Sa tỏ ra rất tự nhiên phóng khoáng,
không hề nhắc gì tới mối quan hệ trước đây của hai người và khả năng gương vỡ
lại lành kia. Chu Lệ Sa nói như khướu, hết chuyện này sang chuyện khác, hai
người vừa ăn vừa chuyện trò, Vu Mục Thành cảm thấy cũng thoải mái vui vẻ. Ăn
xong, hai người cùng đến bar đã hẹn để gặp đồng nghiệp người Hồng Kông của Chu
Lệ Sa.
Quán bar này là một quán rượu của người Pháp, thường
tụ tập đông người nước ngoài và cũng rất nổi tiếng với dàn âm thanh chát chúa.
Anh Sam chơi ở đó rất vui vẻ, còn Vu Mục Thành thì cảm thấy hơi ồn, nhưng nghĩ
đến việc trở về biệt thự lúc này cũng chỉ một mình ngồi ở ban công tầng ba uống
rượu giải sầu, rồi lặng lẽ quan sát từng ánh đèn ở khu cao tầng bên kia hồ, nên
cũng đồng ý ở lại vui chơi.
Chu Lệ Sa và Sam nói gì đó với nhau, nhưng một câu
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!