Lần này, Đường Lăng Lâm tỏ ra lịch sự hơn hẳn năm xưa
nghênh ngang đi thẳng vào phòng ký túc rồi tự nhiên kéo ghế ngồi trước giường
Tạ Nam mà kênh kiệu. Tạ Nam cũng không tiện từ chối, đành nói: "Ta vào vườn
ngồi nhé".
Cô đẩy cửa vườn vào trước, hai người ngồi bên chiếc
bàn tròn trong vườn. Đường Lăng Lâm quan sát bốn phía, cảm nhận hương hoa kim
ngân đương nở rộ thoang thoảng trong không khí, thật là dễ chịu.
"Mảnh vườn này được trồng tỉa đẹp quá."
"Tôi đã trả đủ tiền cho Hạng Tân Dương rồi."
Đường Lăng Lâm mỉm cười: "Cô đừng nóng vậy chứ, tôi
đến đây có phải vì việc ó đâu. Bảy năm trước cô còn từ chối cả ba mươi vạn, bây
giờ càng chẳng cần chút tiền mọn ấy mà gây hiểu lầm với bạn trai. Chỉ có Hạng
Tân Dương là ngốc nghếch thôi, anh ấy cứ ngỡ rằng cô rời bỏ anh ấy sẽ không thể
sống nổi".
Tạ Nam chẳng nói gì, vứt túi xách trong tay lên mặt
bàn.
"Tôi thấy cô không có hứng thú ngồi hàn huyên với tôi,
vậy chúng ta đi thẳng vào việc chính nhé. Hạng Tân Dương đặt vấn đề ly hôn với
tôi, tôi đang suy nghĩ về việc đó."
"Cô đến đây tìm tôi là để thông báo chuyn ấy ư?" Tạ
Nam chán nản hỏi lại, "Tôi phải nói thế nào mới khiến các người hiểu được rằng
chuyện này thật sự chẳng liên quan gì đến tôi. Từ trước đến giờ tôi chưa hề
chen chân vào mối quan hệ vợ chồng giữa hai người, những quyết định của hai
người cũng không cần phải thông báo với tôi".
"Nhưng lúc nào hình ảnh của cô cũng xuất hiện giữa
chúng tôi, giống như một cái gai ấy, bảy năm rồi, lúc nào tôi cũng phải chịu
đựng nó." Đường Lăng Lâm nói một cách bình tĩnh, cứ như đang kể một câu chuyện
chứ không phải một lời tố cáo.
"Nếu cô nói như vậy, tôi cũng chẳng có cách nào. Khi
tôi và anh ấy yêu nhau thì cô không phải là bạn gái anh ấy, trước khi cô và anh
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!