Khi Hạng Tân Dương trở về nhà thì trời đã tối. Phòng
khách chỉ bật một ngọn đèn tường, Đường Lăng Lâm đang dựa vào chiếc sofa, với
một cốc rượu trên tay, trước mặt là chai rượu vang đã mở, cô đang tự chúc rượu
cho mình. Rất ít khi anh thấy cô như thế này nên vội nhắc nhở: "Dạ dày em không
được uống rượu tùy tiện đâu".
"Cảm ơn anh đã quan tâm tới cái dạ dày của em, nhưng
dường như anh lờ đi, không cần biết trái tim em đang thế nào." Đường Lăng Lâm
nói giọng lười biếng: "Lại đây cùng uống với em một cốc, em đoán chắc hôm nay
anh cũng muốn mượn rượu giải sầu giống em".
Dĩ nhiên tâm trạng của Hạng Tân Dương lúc này rất
không tốt, sau khi Tạ Nam đi khỏi, anh vẫy taxi trở về quán cà phê lấy xe của
mình, liếc nhìn vào bên trong thì Vu Mục Thành và cô gái kia đã đi khỏi. Anh
lái xe lòng vòng rất lâu trên khắp các con phố theo thói quen, đợi cho tâm
trạng ổn định trở lại rồi mới về nhà. Ấy vậy mà Đường Lăng Lâm lại biết tâm
trạng anh như thế khiến anh không khỏi ngạc nhiên. Anh chau mày: "Em muốn nói
gì, Lăng Lâm?".
Đường Lăng Lâm giơ cốc lên: "Đừng ngạc nhiên, em không
rình mò anh đâu, cũng không cần thiết phải làm như vậy. Anh thần thánh hóa tình
yêu của mình như thế thì cũng giống như tình yêu của
Plato (1), em dĩ nhiên không cần phải lo việc anh đưa ai đó vào
khách sạn".
Hạng Tân Dương sầm mặt xuống, nói: "Nếu em đã uống
nhiều rồi thì đi tắm rồi ngủ đi".
Đường Lăng Lâm uống một ngụm to, sau đó bỏ cốc rượu
xuống, cầm chai rượu lên nhìn qua ánh đèn rồi lắc đầu nói: "Anh xem, còn hơn
nửa chai, rõ ràng là em vẫn còn biết kiềm chế. Anh không uống thì nói chuyện
với em một lúc".
Hạng Tân Dương bước đến cầm chai rượu trên tay cô đặt
xuống bàn, rồi ngồi xuống bên cạnh, nói: "Lăng Lâm, chúng ta chắc chắn cần một
cuộc nói chuyện, nhưng hôm nay thì không thích hợp lắm".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!