"Ngày mùng Bốn, Tạ Nam áy náy nói với bố mẹ rằng
mình phải đi họp lớp, nên ăn xong cơm trưa sẽ trỏ' về thành phố. Bố mẹ chuẩn bị
cho cô những món ăn cô vẫn thích, gói gọn gàng rồi chất đầy trong cốp xe của
cô, họ còn mua thêm vài chai tinh dầu hạt tiêu, để cô mang về cho Như Băng.
Trong dịp nghỉ Tết, đường cao tốc không nhộn nhịp xe
như ngày thường. Gần bốn giờ, cô về đến tiểu khu, dừng xe bên cạnh vườn, rồi mở
cốp xách đồ lên. Đến nơi dập thẻ đi vào, đang cố gắng đưa tay ấn mật mã cửa thì
di động của cô đổ chuông. Tạ Nam đoán là Vu Mục Thành, trên đường cô đã nhận
được cuộc điện thoại của anh, hỏi cô đang ở đâu, còn dặn dò cô lái xe cẩn thận.
Cô cố gắng mở cổng toà nhà, lấy thẻ mở cửa từ, rồi đi vào bếp để đồ trên bàn
ăn, sau đó lấy điện thoại vẫn đang đ chuông ra nghe, thấy một số lạ, cô vội
vàng bắt máy.
"Xin chào."
"Xin gọi Hạng Tân Dương nghe điện." Một giọng nữ xưng
xưng vang lên trong điện thoại. Tạ Nam kinh ngạc: "Xin lỗi, chị nhầm số rồi".
"Đủ rồi, Tạ Nam, đừng giả bộ nữa, tôi là Đường Lăng
Lâm."
"Tôi biết chị là ai, nhưng chị gọi nhầm rồi, nếu chị
muốn tìm chồng chị thì đâu cần gọi điện cho tôi."
"Nếu anh ấy chịu nghe điện của tôi, việc gì tôi phải
gọi cho cô. Tết nhất, tôi không muốn nói những lời khó nghe, xin cô đưa máy cho
anh ấy."
"Chị Đường à, hay tôi gọi chị là phu nhân Hạng nhé.
Chị có biết giờ chị rất quá đáng không? Tôi và Hạng Tân Dương chia tay đã bảy
năm rồi. Chị không tìm được anh ấy, đó là việc của chị, không liên quan gì tới
tôi. Chị đến tòa báo mà đăng tin tìm người thất lạc, hoặc đưa lên đài, báo cảnh
sát, tùy chị, đừng làm phiền tôi nữa."
Tạ Nam tắt điện thoại, ngồi phịch xuống sofa. Cô chẳng
còn chút vui vẻ háo hức nào nữa, chiếc điện thoại run lên bần bật theo nhịp đôi
tay. Cô vội ném chiếc điện thoại xuống ghế, hai tay giữ chặt lấy nhau, nhưng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!