Tạ Nam không ngờ tấm ảnh nhỏ trên báo Buổi tối lại thu
hút nhiều sự chú ý đến thế. Đồng nghiệp bình luận chưa hết, Cao Như Băng cũng
gọi điện tới, biết cô không sao liền quay sang mắng cô: "Ngốc nghếch, lạnh như
thế sao cậu không mặc áo khoác vào rồi hãy ra". Cô chỉ biết cười trừ nhận tội.
Gần trưa, điện thoại bàn phòng cô bồng đổ chuông, Tạ
Nam nhấc điện thoại nói theo thói quen: "Xin chào, bộ phận Tài vụ xin ng
Đầu dây bên kia im lặng, cô nói lại một lần nữa: "Xin
chào".
"Chào em, Nam Nam, là anh", tiếng Hạng Tân Dương vọng
trong ống nghe.
Tạ Nam khẽ đưa tay day day thái dương đang đau âm ỉ,
nhất thời không biết nói sao.
"Hôm nay anh qua Vạn Phong làm việc, không ngờ lại gặp
em."
Tạ Nam biết công ty bất động sản Vạn Phong là một
doanh nghiệp phát triển có quy mô ở thành phố này, nơi đây cũng có rất nhiều
văn phòng làm việc, cô chỉ "ồ" lên một tiếng rồi lại chẳng biết nói gì.
"Anh vừa đọc báo, em... không sao chứ?"
"Không sao, em không bị thương, cũng chẳng phải dũng
cảm cứu người, em chỉ che ô cho người ta thôi."
"Anh vừa xong việc, đang ở dưới lầu công ty em, Nam
Nam, cùng ăn cơm nhé!"
"Chúng ta không cần gặp nhau nữa, bảy năm trước đã nói
rõ rồi", Tạ Nam mệt mỏi: "Tình cờ gặp thì không nói, nhưng chia tay rồi mà cố ý
gặp nhau thì không có ý nghĩa gì cả. Anh về đi, Hạng Tân Dương, xin lồi, em tắt
máy đây".
Ngay cả khi không có sự tồn tại của Vu Mục Thành, Tạ
Nam cũng chẳng muốn gặp lại Hạng Tân Dương. Đối với Tạ Nam, quá khứ liên quan
tới anh là một hồi ức đau thương, những ngọt ngào trước đó càng làm cô đau đớn
khi chia tay. Cô không oán hận, song cũng không muốn có liên quan gì với người
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!