Chương 11: Để anh chăm sóc em

Gần đến cuối tháng, cũng gần đến Tết Âm lịch, Vu Mục

Thành vô cùng bận rộn, Tạ Nam cũng bận không kém. Cô thường phải đi xuống các

đại lý cấp dưới để đối chứng hóa đơn chứng từ. Cô và các đồng nghiệp thường

luân phiên nhau đi tới các khu trong tỉnh, lần này Tạ Nam bị phân đến hai đại

lý cấp dưới ở phía đông của thành phố H, ngược hướng với đường về quê của cô.

Lái xe tới thành phố H phải tốn hơn bốn tiếng đồng hồ. Làm xong mọi việc cũng

vừa đến lúc nhân viên ở đó tổ chức ăn tất nin, giám đốc Kinh doanh cố mời cô

cùng tham gia với họ. Đang ăn, điện thoại bồng đổ chuông, là Vu Mục Thành gọi

tới. Mấy ngày nay, hai người hầu như đều gặp mặt, nên ít khi điện thoại cho

nhau. Tạ Nam đi ra một bên nghe điện thoại.

"Em đang làm gì vậy? Sao ồn thế?"

"Em đang ăn cơm, đông người nên rất ồn."

"Hôm nay em ăn cơm ở ngoài à?", Vu Mục Thành có chút

bất ngờ.

Tạ Nam chợt nhớ ra hôm qua vì bận tiếp khách, Vu Mục

Thành đã gọi điện dặn cô nghỉ ngơi sớm đừng đợi anh, cô tiện miệng đồng ý nhưng

quên không nói cho anh rằng hôm nay mình đi công tác ở thành phố H, mà thực tế

cô cũng không có thói quen báo cáo hành tung của minh cho người khác.

Nhớ tới lúc Vu Mục Thành đi công tác Thượng Hải ngày

nào anh cũng gọi điện nhắn tin cho mình, Tạ Nam cảm thấy hơi ngại, nói: "Cái

đó, hôm qua em quên không nói với anh...". Chưa dứt lời, điện thoại hết pin tự

động tắt nguồn, cô buồn bực nhìn chiếc điện thoại đã dùng gần bốn năm, bàn phím

mờ hết của mình. Cũng chẳng biết làm gì hơn, cô nghĩ ngợi một lát rồi tự an ủi,

thôi, đợi về đến khách sạn sạc pin rồi gọi lại cũng chưa muộn.

Ăn cơm xong, về đến khách sạn đã là tám giờ tối, Tạ

Nam sạc pin điện thoại, mở máy ra đã thấy "tít tít" một loạt tin nhắn đến. Cô

vội vàng mở ra, đều là tin nhắn của Vu Mục Thành.

"Chuyện gì vậy?"

"Gọi lại cho anh ngay!"

"Không sao chứ, em ở đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!