Chương 3: Một Chữ Đáng Ngàn Vàng

Sau khi nghe hết lời của thẩm Thẩm, Từ Tĩnh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn bà ta.

Đôi mắt trong veo, sắc lạnh của nàng tựa như hai hố băng, nhìn chằm chằm không chớp khiến người đối diện có cảm giác rợn người.

Kết hợp với gương mặt nhợt nhạt nhưng đẹp như tranh vẽ của nàng, trông nàng chẳng khác nào một hồn ma trở về đòi mạng.

Thẩm Thẩm bỗng thấy lạnh sống lưng, bất giác lùi lại một bước, giọng nói cũng nhỏ đi:

"Ngươi… ngươi nhìn ta như vậy làm gì?

Chẳng lẽ ở không trong nhà ta, ngươi còn cảm thấy mình có lý sao?"

Từ Tĩnh lặng lẽ nhìn thêm một lát rồi bất ngờ nở nụ cười.

Nàng thong thả lấy chiếc vòng vàng từ tay Xuân Hương, cầm lên xoay nhẹ, chậm rãi nói:

"Đương nhiên là ta không có lý, nhưng bà cũng nói rồi, phượng H**ng S* cơ dù sa sút, vẫn là phượng hoàng.

Tiền thuê nhà, chậm nhất là ngày kia ta sẽ trả đủ.

Nhưng việc bà tự tiện dẫn đàn ông xông vào phòng ta, lại còn nhục mạ ta, lý lẽ này nên tính sao đây?"

Dứt lời, nàng quay người, cầm con dao nhỏ để trên bàn, "cạch" một tiếng, cắt quả lê trước mặt thành hai nửa.

Nhìn động tác dứt khoát, gương mặt lạnh tanh của Từ Tĩnh, thẩm Thẩm bỗng cảm thấy da thịt mình như bị chính con dao kia cắt qua.

Từ Tĩnh chẳng buồn để ý đến bà ta.

Nàng tiếp tục chậm rãi, cắt quả lê thành từng miếng nhỏ đều tăm tắp như đã đo đạc cẩn thận.

Trong lúc làm việc, nàng thản nhiên nói:

"Ta là người tính khí không tốt.

Nếu bị người khác sỉ nhục quá đáng, có thể sẽ làm ra những chuyện mà bản thân cũng không ngờ tới.

Nhưng, ta là người giữ chữ tín.

Nếu có người tôn trọng và tin tưởng ta, ta tự nhiên sẽ không phụ lòng họ.

Ngược lại, nếu có kẻ nghĩ ta chỉ là một cô gái yếu đuối, dễ dàng bắt nạt, thậm chí còn muốn lợi dụng ta, thì…"

Nàng đột nhiên dùng lực, "phập" một tiếng, cắm con dao sâu vào mặt bàn.

Sau đó, nàng rút từ người ra một chiếc khăn tay, từ tốn lau sạch đôi bàn tay trắng nõn, nở nụ cười rạng rỡ nhưng lạnh lẽo:

"Thì ta cũng không ngại đáp trả một cách thích đáng.

Bà thấy có phải lý lẽ này không, thẩm Thẩm?"

Cảnh tượng trước mắt khiến mọi người trong phòng trợn tròn mắt, ngây dại.

Làm thế nào mà một người phụ nữ mảnh mai như nàng lại có thể cắm con dao sâu đến thế?

c*m v** bàn đã thế, con dao đó hoàn toàn có thể… c*m v** người.

Từ Tĩnh làm như không nhìn thấy những ánh mắt kinh hoàng.

Nàng mỉm cười, đưa tay chỉ vào những miếng lê đã được cắt gọn gàng:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!