Sau đó, Tống Thư tất nhiên bị ép hỏi cung, liền đổ toàn bộ nước bẩn lên đầu ta, nói tất cả đều là mưu kế của ta.
Phó Tranh biết ta đã trọng sinh, sao có thể quên mối thù không đội trời chung giữa ta và Tô Vân Nhược.
Hầu phủ kín như thành đồng vách sắt, một kẻ ngoài cuộc như ta căn bản không thể thò tay vào.
Vì vậy, ta mượn ký ức của kiếp trước để lấy lực đ.á.n. h lực, ép nàng ta rời phủ, ép nàng ta lộ diện, rồi vung đao báo thù, không chừa đường lui.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, ta ngửa mặt cười lớn:
"Hắn có tìm đến c.h.ế.t, cũng không tìm ra tung tích của Tô Vân Nhược đâu. Tay chân đã cho sói ăn, thân tàn trôi theo dòng nước, chẳng biết sẽ trôi dạt về phương nào."
"Còn hắn, muốn tìm ta báo thù, cũng không nắm được nửa phần chứng cứ. Cảm giác bất lực này, giống hệt nỗi hận đến tận xương tủy của ta kiếp trước, muốn g.i.ế. c mà không g.i.ế. c được. Đây là Phó Tranh, báo ứng đầu tiên của ngươi!"
"Chọc vào ta, chính là ngươi tự chuốc lấy!"
Hôm nay, lẽ ra ta nên cùng Lục Thanh Hà ngắm hoa dưới trăng, làm thơ bù cho lễ Thất Tịch.
Nhưng hắn — nhân chứng của ta — đã bị ta hạ d.ư.ợ.c.
Dẫu trọng sinh một đời, dẫu sau này sẽ trở thành người chung gối, ta cũng sẽ không dâng trọn chân tâm và nhược điểm của mình.
Bảy phần chân thành, ba phần tỉnh táo.
Ta không thẹn với hắn, cũng phải xứng đáng với chính mình.
Thế nhưng khi ta trở về viện, Lục Thanh Hà lẽ ra phải ngủ say cả đêm, lại tỉnh rồi.
Hắn ngồi trong viện, bên tay đặt một bát cháo nóng vừa hầm xong.
Hắn không hỏi ta đã đi đâu.
Không hỏi vệt m.á. u nhàn nhạt nơi tay áo ta.
Chỉ nâng bát cháo, hỏi ta một câu: "Có đói không?"
Trời phương Đông vừa rạng, ánh sáng nhàn nhạt rơi vào đôi mắt đen của hắn, vỡ ra thành muôn vì sao lấp lánh.
Ta chìm đắm trong đó, như người lạc giữa biển khổ bỗng vớ được khúc gỗ nổi.
Ngàn lời nghẹn nơi cổ họng, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng "Ừ" khàn khàn.
Bát cháo nóng được đặt vào tay ta.
"Hầm lâu lắm rồi, ăn thêm chút nữa đi."
Có người chờ đến khuya.
Có người giữ cháo luôn ấm.
Cuối cùng, ta cũng không còn là kẻ cô độc một mình.
Tứ chi tê cứng vì lạnh, dường như bắt đầu ấm dần theo từng thìa cháo.
Sống mũi ta vì có người đặt trọn niềm tin, cũng theo đó mà chua xót cay nồng.
17
Chớp mắt đã tới kỳ thi mùa thu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!