Chương 6: (Vô Đề)

Thế nhưng Tô Vân Nhược lại đổ thêm dầu vào lửa, luôn lấy chuyện tỷ tỷ nàng và ta – người được hầu gia ưu ái – ra để so bì trước mặt Tống Thư, từng lời đều khoét sâu vào lòng nàng.

Tống Thư bị chọc tức đến cực điểm, tát nàng ta một cái, khiến Tô Vân Nhược ngã từ bậc thềm thứ ba xuống, đầu rướm m.á.u.

Cuối cùng Tống Thư chỉ bị Phó Tranh mắng một trận, liền thấy ấm ức vô cùng, bắt đầu tuyệt thực chống đối, ép nhà họ Phó đuổi Tô Vân Nhược đi.

Nhưng Tô Vân Nhược chẳng những không đi, còn lấy dải lụa trắng ba thước treo lên tìm cái c.h.ế.t, khiến kế thất mang tiếng bạc đãi thị thiếp.

Hầu gia chỉ lạnh nhạt nói một câu: "Quả thực nàng chẳng thể so được với muội muội mình, hiểu chuyện lại dịu dàng."

Một câu này, rồi lấy ta, người mà Tống Thư vốn khinh thường, đ.â. m thẳng vào lòng kiêu hãnh của nàng.

Tống Thư từ nhỏ đã cao ngạo, sao có thể chịu bị ta lấn át?

Tức giận đến hộc m.á.u, thực sự lăn ra bệnh nặng.

Khi đích mẫu rưng rưng nơi khóe mắt, khẩn cầu tổ mẫu cứu mạng con gái, ta chỉ yên lặng ngồi đó, tay cầm khăn voan đỏ, khẽ cười mà không nói lời nào, tiếp tục đưa kim luồn chỉ.

Kiếp trước, sau khi Tống Thư trở lại kinh thành, tìm ta tính sổ, chỉ thẳng vào mặt ta mà mắng:

"Nếu không phải ngươi nhặt lấy hôn sự của ta, ngươi đâu có được vinh hoa phú quý hôm nay!"

"Đồ mềm yếu vô dụng, ngay cả cái hầu phủ nhỏ nhoi cũng nắm không chắc, có ngươi để làm gì? Nếu là ta, chớ nói là đích nữ hay muội muội của cố thê, dù là một viện đầy thiếp thất, ta cũng khiến họ phải ngoan ngoãn cúi đầu."

Đời này, ta đã chờ xem nàng trổ tài bản lĩnh.

Nào ngờ mới qua nửa tháng, đã thất bại t.h.ả. m hại, ôm bệnh nằm liệt.

Đó vốn là vận mệnh của nàng ta, không thể oán trách người khác.

Nhưng ta, ta hận Tô Vân Nhược tận xương tủy.

Dù đã cách một kiếp, ta vẫn hận không thể khiến nàng ta sống không bằng c.h.ế.t.

11 

Kiếp trước, khi thứ t. ử Phó Kế Ninh vừa tròn một tháng, Phó Kỷ Vân đã khóc mấy trận lớn trước mặt Phó Tranh.

Chẳng qua là vì oán hận đệ đệ cướp mất tình thương của cha, đoạt đi sủng ái và yêu thương vốn thuộc về nàng.

Lại thêm lời xúi giục bên tai của Tô Vân Nhược không ngớt, nỗi hận của nàng đối với ta ngày một sâu đậm.

Dẫu trong ngoài phòng ta đã bố trí người canh phòng nghiêm ngặt.

Vẫn không ngăn nổi, con mèo của Tô Vân Nhược chui vào trong phòng, suýt chút nữa bổ nhào vào Kế Ninh.

Ta từng chịu thiệt như thế, quyết không để bản thân thêm một lần chịu nhục.

Ngay tại chỗ, ta một gậy đ.á.n. h c.h.ế. t con mèo, xách xác nó đến viện của Phó mẫu, quỳ xuống không đứng dậy.

"Xin mẫu thân cứu lấy Kế Ninh, móng vuốt mèo dính phải đậu mùa, nàng ta muốn lấy mạng mẹ con ta!"

Tô Vân Nhược bị bắt ngay tại chỗ.

Phó mẫu vốn chẳng ưa gì nàng ta, thân nương nhờ người khác mà còn thích thị phi, vì nể mặt Phó Tranh mà nhẫn nhịn đã lâu.

Lần này mượn cớ làm lớn, liền đuổi thẳng ra khỏi phủ.

Phó Tranh khoác cả người lạnh giá, bước tới bên giường Kế Ninh, nhìn rất lâu mới mở miệng:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!