Chỉ mong nhờ ta mà khiến trạng nguyên lang giơ cao đ.á.n. h khẽ, tha cho tội tham ô hối lộ của ông ta.
Nhưng kiếp trước ta từng dùng mạng của con trai để đổi lấy tự do cho ông, lại bị ông chỉ tay vào mặt mắng rằng:
"Đã là nữ nhi nhà họ Tống, thì những điều ấy đều là bổn phận của ngươi."
Kiếp này, ta không còn làm tròn "bổn phận" nữa.
Mà là vì tổ mẫu mà cầu xin ân xá, trơ mắt nhìn cả nhà họ bị lưu đày.
Ngàn dặm xa xôi, đường dài trắc trở, chịu đủ khổ đau giày vò, sống không bằng c.h.ế.t, đều là tự chuốc lấy.
Còn ta, là chính thất được trạng nguyên lang dâng sinh mệnh trước ngự tiền để cầu cưới.
Xe quý ngựa tốt đến rước, lễ vật hoàng thượng ban tặng chất cao như núi.
Ta trở thành tân phụ của vị tân quý nhân khiến cả kinh thành người người ngưỡng mộ.
Ngày đại hôn, Phó Tranh gầy gò tiều tụy, hồn vía lên mây, chặn trước cửa gào to:
"Ngươi vốn là thê t. ử của ta, sao có thể gả cho kẻ khác!"
Gia nhân lập tức bịt miệng hắn, kéo người ra sau, lôi đi như kẻ ăn mày.
Chỉ là một đoạn xen vào vụn vặt không ai nhắc tới.
Khi tân lang vén khăn voan, lộ ra gương mặt ôn nhuận nhưng không thiếu khí khái của Lục Thanh Hà.
Chén rượu hợp cẩn được hắn dâng đến bên ta, trạng nguyên lang tài danh chấn động, khi ấy lại lúng túng run rẩy.
Vành tai đỏ ửng, ánh mắt long lanh như nước.
Cầm chén rượu mà thẹn thùng nói một câu:
"Kết tóc làm phu thê, ân ái chẳng nghi ngờ. Quãng đời còn lại, mong nàng bao dung, tạ nàng nắm tay."
Không hiểu sao, khóe mắt ta bỗng ươn ướt.
Nghĩ đến những lời chưa từng nói ở kiếp trước, ta nghẹn ngào đáp lại:
"Đường đời còn dài, xin chàng che chở."
Đêm ấy, ánh trăng dịu dàng, ngâm ta trong làn nước xuân dịu mát.
21
Tổ mẫu được thái y chữa trị, thân thể dần dần khỏe mạnh.
Ta mang thai, người không yên lòng, dứt khoát dọn đến phủ Trạng nguyên tự mình chăm sóc ta.
Có tổ mẫu nhà họ Lục bầu bạn, tổ mẫu ngược lại còn vui vẻ hơn lúc ở trong phủ.
Ta bị ba người vây quanh chăm nom, thân thể ngày một đầy đặn, bụng cũng ngày một lớn dần.
Một hôm xuống xe ngựa ra ngoài, bất ngờ chạm mặt với Phó Tranh.
Khi ấy, Lục Thanh Hà vừa mới nghỉ phép, chuyên tâm ở nhà bầu bạn với ta chờ sinh.
Thiên hạ đều biết, Trạng nguyên lang vốn là người được trọng dụng nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!