1
Phó Tranh xoay người xuống ngựa, giữa tiếng pháo nổ và dòng người chen chúc, chậm rãi bước vào cửa.
Một thân hỉ phục đỏ thắm, càng làm nổi bật vóc người cao thẳng, mày mắt thanh tú, khí độ tôn quý không ai sánh bằng.
Chỉ là giữa mày hắn hơi nhíu, trên gương mặt góc cạnh kia không thấy nửa phần vui mừng.
Hóa ra, ở kiếp trước, từ sớm như vậy, hắn đã công khai bày rõ sự không cam nguyện và chán ghét.
Chỉ tiếc khi ấy, tầm mắt ta bị tấm khăn voan che khuất.
Không nhìn thấy vẻ mặt lạnh lẽo của hắn, cũng chẳng thấy những ngón tay siết c.h.ặ. t dải lụa đỏ đến trắng bệch, là sự kháng cự không lời.
Trong lòng ta, chỉ có niềm vui được gả cho người trong lòng.
Võ An hầu phong thái như trăng sáng gió lành, cưỡi ngựa lướt qua, tôn quý vô song, khí thế phơi phới.
Ta bị dáng vẻ trên lưng ngựa của Võ An hầu làm lóa mắt, nhất thời quên tránh, bị người qua đường va phải, ngã nhào xuống đất.
Vạt váy lấm bụi, ta xấu hổ đến cực điểm.
Chính là Phó Tranh, một tay ghìm cương, xoay người xuống ngựa, đưa roi ngựa về phía ta, kéo ta khỏi vũng bùn.
Ngày ấy hoa hạnh rơi như mưa, bay lả tả tựa tuyết phủ đầy trời, càng tôn lên một nét đỏ nơi đuôi mắt dài hẹp của hắn, đẹp đến kinh tâm động phách.
Ánh nhìn thoáng qua khi thiếu nữ mới biết yêu, chính là nỗi sầu không sao gạt bỏ mỗi khi mưa gió vỗ vào lá chuối ngoài song cửa.
Có thể thay đích tỷ trốn hôn mà gả cho người trong lòng, ta vui mừng hơn bất cứ ai.
Nhưng trong tình cảm, sự si mê từ một phía, vốn chỉ là mộng tưởng si cuồng, sắc bén như d.a. o cạo vào tận xương tủy.
Cho đến khi tấm khăn voan được vén lên, ta đã chuẩn bị đầy bụng lời thẹn thùng của nữ t.ử, vậy mà khi đối diện với đôi mắt lạnh như đầm sâu kia, lại nghẹn đến nỗi không thốt nên lời.
Ta nhìn thấy rõ ràng trong sự xa cách lạnh nhạt ấy, là chán ghét và khinh miệt không hề che giấu.
Lần đầu ta xuất giá, không có rượu hợp cẩn, không có lời hẹn trăm năm.
Nến hỉ tắt lịm, Phó Tranh gần như thô bạo xé nát bộ giá y ta tự tay thêu suốt nửa năm trời.
Nến rơi lệ đỏ, màn trướng lay động.
Ta c.ắ. n c.h.ặ. t môi đỏ đến bật mùi m.á. u tanh, mới không để mình khóc thành tiếng.
Mưa đêm lất phất, lạnh rơi trên nụ hoa
Lần đầu ta nếm trải, chỉ có đau đớn như xé rách, và nỗi nhục khi mây tan mưa tạnh, Phó Tranh đứng dậy rời đi.
Giá y cùng chân tâm của ta, đều bị xé đến nát vụn.
Từ đó, ta như bừng tỉnh khỏi giấc mộng.
Vào Hầu phủ mười năm, ta mất liền hai đứa con, triền miên trên giường bệnh.
Thế nhưng ta chưa từng cầu Hầu gia rủ lòng thương, trong ngoài quán xuyến không tư tâm, làm tròn bổn phận chủ mẫu phải có.
Ngay cả vị mẹ chồng cay nghiệt kia, cũng hiếm khi khen ta một câu:
"Biết tiến biết lùi có chừng mực, quả là phúc khí của Tranh nhi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!