Đoàn người sau khi rời khỏi đại sảnh sân bay lập tức giải tán, ai nấy nhanh chóng về nhà hưởng thụ kỳ nghỉ hiếm có. Chỉ có thư ký Lý ở lại, bận rộn gọi điện thoại cho tài xế của Tưởng Úc Nam xem anh ta đang chờ ở đâu.
Viêm Lương chống nạng đi về lối ra bãi đỗ xe. Từ Tử Thanh cố tình đi chậm, ở bên cạnh chăm sóc cô.
Cô ta quả nhiên là một chị gái tốt. Vẫn chưa ra khỏi sân bay, Từ Tử Thanh đã bắt đầu đòi quyền lợi giúp em gái: "Tổng giám đốc, Viêm Lương đã bị thương đến mức này, anh nên cho phép cô ấy nghỉ một thời gian, ở nhà dưỡng thương."
Tưởng Úc Nam mỉm cười, thần sắc tỏ ra xa cách: "Thế thì phải xem ý Viêm Lương thế nào. Nếu cô ấy muốn xin nghỉ phép, cứ thông báo với bộ phận nhân sự, tôi sẽ duyệt ngay."
Nói xong, anh nhìn Viêm Lương bằng ánh mắt mờ ám.
"Vậy à?" Ánh mắt Tưởng Úc Nam nhìn Viêm Lương khiến Từ Tử Thanh hơi sững lại. Nhưng ngay sau đó, cô ta liền nở nụ cười lịch sự quen thuộc: "Đúng rồi. Tổng giám đốc, không biết anh có tiện không? Bố tôi vừa bày tiệc gia đình để đón anh. Hy vọng anh nể mặt."
"Hôm nay à?"
"Đúng vậy." Từ Tử Thanh tỏ ra rất chu đáo: "Anh hãy gọi cả Thư ký Lý đi cùng."
Nói đến đây, mọi người đã tới bãi đỗ xe.
Ngoài hai tài xế của hai bên, tất cả gồm bốn người. Thư ký Lý đã chạy ra xe của Tưởng Úc Nam, mở sẵn cửa xe chờ anh.
Từ Tử Thanh dường như khó xử về việc sắp xếp chỗ ngồi. Viêm Lương chân bất tiện, cần chiếm nguyên hàng ghế sau. Từ Tử Thanh còn chưa lên tiếng, lái xe của cô ta mở miệng trước: "Hay là thế này, cô hai ngồi xe của tôi, còn cô cả ngồi xe của Tổng giám đốc?"
Từ Tử Thanh ngẫm nghĩ vài giây, cơ hồ tán thành sự sắp xếp đó. Nhưng cô ta vẫn lịch sự quay sang hỏi ý kiến Tưởng Úc Nam: "Tôi có tiện ngồi xe anh..."
Từ Tử Thanh không ngờ lời nói của cô ta bị cắt ngang.
"Hôm nay chị không cần đi công ty làm việc sao?"
Là Viêm Lương quay sang hỏi Từ Tử Thanh.
Từ đầu đến cuối Viêm Lương luôn giữ bộ mặt lạnh lùng và trầm lặng. Việc cô đột nhiên quan tâm Từ Tử Thanh, làm khóe mắt của Tưởng Úc Nam hơi cong lên, ánh mắt lộ vẻ khó tin.
Từ Tử Thanh có lẽ cũng bất ngờ, nhưng cô ta lập tức mỉm cười: "Chị xin nghỉ để đi đón em."
Nói xong Từ Tử Thanh lại quay sang Tưởng Úc Nam: "Tôi có tiện ngồi xe anh không ạ?"
Tưởng Úc Nam phong độ giơ tay làm động tác mời. Từ Tử Thanh vội đi đến ô tô của anh, trong khi anh cố ý bước chậm lại. Ở giây tiếp theo, Viêm Lương đột ngột lên tiếng: "Tổng giám đốc, chúng ta có lẽ phải về công ty một chuyến. Tôi còn một tập tài liệu cần anh ký tên."
"Vậy à?"
Tuy ngữ khí hơi nghi hoặc, nhưng Tưởng Úc Nam dường như không ngạc nhiên. Sau đó anh mỉm cười, phảng phất sớm đoán ra cô sẽ nói câu đó.
Viêm Lương không đợi Tưởng Úc Nam gật đầu, lập tức chống nạng đi về phía xe ô tô của anh. Không bận tâm đến Từ Tử Thanh đứng bất động một chỗ, cô ngồi thẳng vào ghế sau xe Tưởng Úc Nam.
"Thật ngại quá, Từ tiểu thư. Thư ký Lý ngồi xe cô đến điểm hẹn trước. Lát nữa tôi và Viêm Lương sẽ đi sau." Tưởng Úc Nam nói xong liền lên xe.
Viêm Lương không khách khí đóng sập cửa xe ngay trước mặt Từ Tử Thanh.
Chiếc xe lăn bánh. Chỉ một loáng, gương mặt ngượng ngùng của Từ Tử Thanh biến mất khỏi gương chiếu hậu.
Xe ô tô bình ổn tăng tốc.
Trong xe yên lặng một cách kỳ lạ. Tưởng Úc Nam là người mở miệng trước: "Một chiêu của em đã hủy cơ hội đi riêng với tôi mà chị gái em tốn bao công sức tạo ra."
Viêm Lương độc chiếm cả hàng ghế phía sau, chân bó bột của cô đặt lên ghế. Nghe Tưởng Úc Nam nói vậy, cô ngẩng lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của anh qua kính chiếu hậu.
"Tổng giám đốc, anh nói vậy là có ý gì, tôi nghe không hiểu?"
Tưởng Úc Nam nheo mắt cười: "Không tồi. Hóa ra em cũng học được chiêu giả vờ đơn thuần ngốc nghếch của chị gái em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!