Đi công tác kiểu gì mà bị gãy chân, Viêm Lương cảm thấy nếu chuyện này đồn ra bên ngoài, chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ. Vì vậy khi bà Viêm gọi điện thoại hỏi thăm tình hình, mặc dù cô đang ngồi trên giường bệnh, chân chuẩn bị bó bột, cô chỉ còn cách nghiến răng chịu đau, nói qua loa: "Mọi việc đều tốt cả."
"Tình hình ở nhà chẳng tốt một chút nào." Bà Viêm một bụng đầy ấm ức, không nhịn được bộc phát hết với con gái.
Chân đang được nữ y tá băng bó nhói từng cơn đau, làm Viêm Lương không thể tập trung tinh thần. Cô đành ra hiệu nữ y tá dừng lại, mới hỏi bà Viêm: "Sao thế mẹ?"
Ngữ khí của bà Viêm có chút lo lắng: "Chẳng phải từ trước đến nay bố cô đều có ý tác hợp Tử Thanh và Châu Trình hay sao? Kết quả hôm nay Tử Thanh nói rõ với bố cô, nó sẽ không kết hôn với Châu Trình. Cô cũng biết trước đây Tử Thanh luôn viện cớ không muốn kết hôn sớm để trì hoãn. Nhưng qua thái độ của con bé ngày hôm nay, có thể thấy ý nó đã quyết."
Đây không phải là phong cách của Từ Tử Thanh. Từ trước đến nay cô ta rất khôn khéo, chơi trò lạt mềm buộc chặt luôn thuận buồm xuôi gió. Bây giờ cô ta lại từ chối thẳng thừng, chẳng phải sẽ làm bố và Châu Trình đều thất vọng?
Viêm Lương cảm thấy như vậy rất tốt, trong lòng cô nở hoa. Nhưng cô không thể biểu hiện ra bên ngoài nên cố tình cất giọng lo lắng: "Sau đó thì sao ạ?"
"Còn sao nữa, làm bố cô tức chết đi được."
"Vậy à?"
Bà Viêm không hài lòng trước thái độ thờ ơ của con gái: "Sao cô chẳng lo gì cả?"
Viêm Lương không hiểu: "Con lo gì chứ? Có phải con bị ép kết hôn đâu?"
Bà Viêm thở dài một hơi: "Châu Trình tuy có năng lực, nhưng dù sao cũng chỉ là con trai của người tài xế. Bố cô dù muốn đề bạt cậu ta, cùng lắm cũng chỉ có thể cất nhắc lên chức vụ tổng giám đốc. Tử Thanh nếu kết hôn với cậu ta, sẽ không tạo thành mối đe dọa cho con. Bây giờ thì hay rồi..."
Viêm Lương cười khổ. Mẹ cô tính đông tính tây cũng khó có thể giải quyết vấn đề. Sự yêu thương của Từ Tấn Phu dành cho Từ Tử Thanh vĩnh viễn chiếm thế thượng phong so với cô.
Bà Viêm lại tiếp tục cằn nhằn nhưng Viêm Lương không còn tâm trạng để nghe. Cô nói: "Đợi con về nước rồi tính", sau đó lập tức cúp điện thoại.
Buổi tối, Viêm Lương phải ở lại bệnh viện. Không có ai thăm nom, Viêm Lương ngược lại thấy thoải mái vì được yên tĩnh một mình. Nhưng đến nửa đêm cô mới khó chịu. Chẳng có người nói chuyện, chân cô lại đau đến mức không ngủ được. Cô ngồi tựa vào đầu giường, lặng lẽ nghe tiếng bước chân của y tá trực đêm ở ngoài hành lang.
Có lẽ tiếng bước chân đều đều lặp đi lặp lại của người y tá kích thích ham muốn nào đó trong lòng Viêm Lương, hoặc giả bầu trời đêm khiến con người dễ nảy sinh tâm địa độc ác, Viêm Lương rút điện thoại, bấm số của Châu Trình.
Trong đầu cô chợt xuất hiện ý nghĩ, Từ Tử Thanh từ chối chắc sẽ khiến Châu Trình đau lòng. Liệu cô nên lợi dụng cơ hội này nhảy vào chiếm trái tim anh?
Tuy nhiên, Viêm Lương ngay lập tức khinh bỉ suy nghĩ đó.
Tần ngần một lúc, cuối cùng Viêm Lương cũng bấm điện thoại, không để bản thân phải hối hận.
Một cuộc điện thoại đường dài gọi đến một nơi xa xôi.
Trong buổi đêm dài dằng dặc.
Đầu kia rất nhanh có người nghe máy. Viêm Lương cảm thấy giọng nói truyền tới không rõ ràng: "A lô!"
Viêm Lương ngẫm nghĩ một lúc, trong lòng cô có mấy câu muốn nói với anh nhưng cô phủ định ngay lập tức. Cuối cùng, Viêm Lương lên tiếng: "Anh vẫn ổn đấy chứ?"
Mặc dù Viêm Lương không nói rõ, Châu Trình là người thông minh, anh đoán ra ngay: "Em đã biết rồi à."
Viêm Lương im lặng.
Ở đầu kia điện thoại, Châu Trình cũng trầm mặc.
"Bị cùng một người phụ nữ chà đạp nhiều lần, liệu có đáng không?"
"Không đáng. Nhưng... anh luôn không thể tự chủ." Châu Trình ngập ngừng, Viêm Lương rất hiểu anh. Qua ngữ khí và hơi thở của anh, cô có thể đoán anh sa sút tinh thần đến mức nào.
Cuối cùng Viêm Lương không nói những lời an ủi. Tự đáy lòng, cô cảm thấy người đàn ông này vừa đáng đời vừa đáng thương: "Có đến nỗi phải mất hết lòng tự trọng như vậy?"
Châu Trình cười khổ: "Tình yêu chẳng phải không cần lòng tự trọng hay sao?"
Viêm Lương bất giác ngẩng đầu và nhắm nghiền mắt. Cô lúc này giống một con cá mắc cạn bị thiếu dưỡng khí, phải há mồm ra thở, mới có thể khống chế tâm trạng. Trong đêm tối, không ai biết nụ cười của cô khó coi đến mức nào: "Không sao đâu, đợi khi nào em về nước, em cùng anh uống một trận say sưa. Sau khi tỉnh rượu, anh vẫn là người có sức mạnh vô địch như trước."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!