Chương 65: (Vô Đề)

Viêm Lương cứ ôm tấm chăn mỏng ngồi trên đầu giường, nhìn gương mặt người đàn ông trong giấc ngủ. Đằng sau biểu hiện bình thản của họ là những gì? Không ai hay biết.

Điều duy nhất cô có thể làm bây giờ là nằm xuống, nhắm mắt, chịu đựng cảnh đồng sàng dị mộng này, cho đến khi cô từ từ chìm vào giấc ngủ.

Một lúc lâu sau, Tưởng Úc Nam mở mắt, tuy sắc mặt vẫn vô cảm nhưng trán rịn mồ hôi.

Tưởng Úc Nam ngoảnh đầu nhìn người phụ nữ nằm co quắp tận mép giường, như sắp rơi xuống đất. Cô né tránh anh như vậy sao? Tưởng Úc Nam chậm rãi thả lỏng bàn tay đang cuộn chặt. Anh giơ tay, tựa như muốn chạm vào bờ vai Viêm Lương nhưng cuối cùng không nỡ. Sau đó, anh ngồi dậy, xuống giường.

Tưởng Úc Nam lặng lẽ đi sang phòng ngủ phụ, mỗi bước đi của anh nặng nề vô cùng. Nhưng anh từ đầu đến cuối không mở miệng, chỉ là gương mặt anh càng lúc càng trắng bệch.

Trong tủ để đồ có một két bảo hiểm, Tưởng Úc Nam lấy thuốc từ két bảo hiểm. Mặc dù rót nước uống thuốc là động tác vô cùng đơn giản nhưng tay anh run rẩy mãi mới làm xong.

Cũng không rõ do thuốc có tác dụng nhanh hay đau đớn đến mức cảm giác tê liệt, Tưởng Úc Nam cảm thấy người nhẹ bẫng. Sau khi đặt cốc nước lên tủ để đồ, thân hình cao lớn của Tưởng Úc Nam trượt xuống, cuối cùng ngồi bệt dưới đất. Từ đầu đến cuối, anh không phát ra tiếng động, trong khi Viêm Lương vẫn ngủ say ở phòng ngủ chính bên cạnh.

Một đêm trôi qua như vậy. Khi tia nắng đầu tiên chiếu qua rèm cửa sổ, rọi ánh sáng dịu dàng xuống mí mắt Tưởng Úc Nam. Anh khó nhọc mở mắt, đôi mắt vằn tia máu bất giác hướng ra ngoài cửa sổ.

Cảnh tượng sáng sủa trước mắt như nhắc nhở anh, anh lại sống qua một ngày…

Tưởng Úc Nam bám vào tủ để đồ, miễn cưỡng đứng dậy nhặt mấy viên thuốc bị rơi ra ngoài, ném vào thùng rác. Sau đó, anh vào phòng tắm, gột rửa nỗi đau đớn của cơ thể, thay quần áo rồi xuống nhà ăn sáng.

Tưởng Úc Nam ngồi vào bàn ăn, nhận miếng bánh mì phết bơ do người giúp việc chuẩn bị. Anh vừa định đưa lên miệng, cầu thang cách đó không xa vang lên tiếng động. Tưởng Úc Nam nhướng mắt nhìn, bắt gặp Viêm Lương đang đi xuống cầu thang, cô cũng nhìn anh chăm chú.

Thấy bộ dạng com lê, giày da chỉnh tề của Tưởng Úc Nam, Viêm Lương thầm nhắc nhở bản thân, người mà cô phải đối mặt mỗi ngày là kẻ địch máu lạnh rất nguy hiểm.

Quả nhiên, Viêm Lương vừa ngồi xuống bàn ăn, Tưởng Úc Nam đã chọc ngoáy vào nỗi đau của cô: "Tại sao em không cầu xin tôi tha cho Châu Trình?"

Viêm Lương cười nhạt. "Cầu xin anh thì có tác dụng sao?"

Tưởng Úc Nam thẳng thắn trả lời: "Không."

"Thế thì được rồi!" Viêm Lương nói xong, uống một ngụm nước hoa quả. Muốn làm việc lớn cần giữ thái độ bình tĩnh. Hôm nay, cô có thể điềm nhiên ngồi ăn sáng với kẻ thù, coi như cô có tiến bộ lớn.

Tưởng Úc Nam tựa như nhận ra điều gì đó, trầm mặc dò xét Viêm Lương rồi đột nhiên lên tiếng: "Em đã thay đổi nhiều!"

Viêm Lương tưởng anh phát biểu điều gì ghê gớm, nào ngờ câu nói tiếp theo của anh đầy vẻ chế giễu: "Có người tình mới nên mặc kệ sự sống chết của người tình cũ. Đây không giống tác phong của em."

Viêm Lương nghiến răng nghiến lợi, nhắm mắt nhưng cuối cùng vẫn không chịu đựng nổi. Cô đập "bốp" cái thìa xuống bàn, đứng dậy đi thẳng ra cửa, không ngoảnh lại. Tưởng Úc Nam không theo Viêm Lương mà nhìn chằm chằm vào đồ ăn sáng vẫn chưa động đũa. Đồng tử đen láy của anh xao động.

Viêm Lương lái ô tô ra khỏi nhà xe. Cô vừa bực tức vừa rối bời, cô làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn Châu Trình ngồi tù? Nhưng Châu Trình vì Từ Tử Thanh, đến mạng sống cũng không cần. Bảo Châu Trình khai ra Từ Tử Thanh là chuyện không thể.

Bây giờ việc cô có thể làm, là kéo thời thời gian điều tra, cho đến khi tìm được Từ Tử Thanh. Nếu Từ Tử Thanh chủ động nhận tội… Nhưng khả năng này gần như bằng không.

Viêm Lương vừa chìm trong suy tư vừa lái xe theo lối đi nhỏ, cánh cửa sắt nặng nề từ từ mở ra, ô tô của Viêm Lương rời khỏi ngôi nhà lớn. Đúng lúc này, một chiếc xe đậu bên ngoài cổng đột nhiên lao đến trước đầu xe của Viêm Lương.

Chiếc xe đó dừng ngay trước mũi xe của Viêm Lương. Viêm Lương giật mình, vội nhấn phanh. Suýt nữa cô đâm trúng chiếc xe chặn đường, may mà cô lái xe rất chậm. Viêm Lương định hạ cửa kính xem tình hình của đối phương, chiếc xe phía trước đột nhiên mở cửa ở vị trí tài xế và đằng sau. Hai người đàn ông bước xuống, tiến lại gần Viêm Lương.

Nhìn thấy Viêm Lương, một người cất giọng nghiêm túc: "Cô Viêm, chúng tôi đợi cô lâu rồi."

Viêm Lương cau mày quan sát người đàn ông vừa lên tiếng. Cô đột nhiên bừng tỉnh, theo phản xạ nhìn kĩ xe ô tô trước mặt quả nhiên là xe của cảnh sát.

"Xin lỗi, tôi có việc phải đi ngay bây giờ. Các anh có chuyện gì để nói sau. Mời các anh tránh đường."

Trước thái độ cự tuyệt của Viêm Lương, hai người cảnh sát mặc thường phục vẫn bất động. Viêm Lương biết không thể thuyết phục họ, cô không nhiều lời, đánh tay lái định vòng qua xe của cảnh sát. Đúng lúc này, một người cảnh sát thò tay vào trong ô tô của Viêm Lương, giữ chặt vô lăng. "Chúng tôi chỉ muốn mời cô Viêm đi hợp tác điều tra mà thôi. Vụ án Châu Trình sớm kết thúc ngày nào sẽ có lợi cho Từ thị ngày đó, cô không cần viện cớ né tránh chúng tôi."

Thấy bộ dạng ngạo mạn của người cảnh sát, Viêm Lương thầm cười nhạt. Có lợi cho Từ thị? Từ thị đã không tồn tại từ lâu.

Cuối cùng, Viêm Lương đành phải đi theo hai người cảnh sát.

Từ miệng cảnh sát, Viêm Lương biết tin, bởi vì Từ thị bị Lệ Bạc thu mua, nhưng nhân viên có liên quan đến vụ án của Châu Trình đều rời khỏi công ty. Do đó, phía cảnh sát gặp trở ngại trong việc điều tra, thu thập chứng cứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!