Chương 50: (Vô Đề)

Bên ngoài cửa phòng 1619.

Cuối cùng, Lộ Chinh không thể chờ đợi sự hồi ứng của Viêm Lương. Anh ngẩng đầu, dưới đôi mắt mơ màng của người say rượu là trái tim vô cùng tỉnh táo. Anh mỉm cười: "Tôi đã vượt qua giới hạn rồi, tôi xin lỗi, Tưởng phu nhân!"

"Tôi xin lỗi…"

"Tưởng phu nhân…"

Vào thời khắc này, diện mạo hay dáng vẻ của người đàn ông trước mặt đều toát ra sự thê lương. Viêm Lương từ từ thả lỏng bàn tay đã nắm chặt thành nắm đấm. Cô ngập ngừng vài giây rồi giơ tay, tựa như muốn vỗ về tâm trạng mất mát của Lộ Chinh. Nhưng đúng lúc đầu ngón tay sắp chạm vào mặt Lộ Chinh, Viêm Lương liền rút tay về. Cuối cùng, cô đẩy nhẹ vai anh, mỉm cười, nói: "Lộ Tổng, anh say rồi, mau vào phòng nghỉ ngơi đi, tôi không làm phiền anh nữa.

Tạm biệt!"

Nụ cười của Viêm Lương rất xa cách, vạch rõ ranh giới giữa hai người. Lộ Chinh tất nhiên nhận ra điều đó, anh cũng không miễn cưỡng. Cảm giác ưu việt trời sinh, lòng tự trọng và khả năng kiềm chế hơn người không cho phép anh bắt ép Viêm Lương. Anh do dự vài giây rồi lùi lại.

Nhưng dù khả năng kiềm chế tốt đến mấy, Lộ Chinh cũng không thể chống đỡ cảm giác đau đến tận tâm can khi tận mắt chứng kiến cô không chút do dự, quay người bước đi.

Không biết bao lâu sau, Lộ Chinh mới định thần, mắt vẫn dõi theo hành lang dài trống không. Hiện thực tàn nhẫn quét sạch ước mong cuối cùng của anh. Lộ Chinh mở cửa vào phòng, đóng chặt cửa, để mặc bóng tối nuốt chửng anh.

Tiếng đóng cửa vang lên rồi nhanh chóng trả lại bầu không khí tĩnh mịch trên hành lang. Một lúc sau, cửa phòng 1620 lặng lẽ mở ra, một người đàn ông bước ra ngoài, nhìn căn phòng bên cạnh bằng ánh mắt u tối.

Cuối cùng cô vẫn làm chuyện đó…

Tưởng Úc Nam lạnh lùng thu ánh mắt, đi thẳng ra thang máy với vẻ mặt vô cảm. Lúc anh bước vào thang máy, vách tường thang máy phản chiếu gương mặt không một chút xao động của anh.

Cho đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên.

Tưởng Úc Nam chau mày nhìn màn hình rồi bắt máy. Đầu máy bên kia truyền tới giọng nói của dì Lương: "Tưởng tiên sinh, nhị tiểu thư có việc gấp phải đi một lát. Tiên sinh lái xe cẩn thận, không cần vội đến đây đâu!"

"Được ạ!"

Tưởng Úc Nam nói xong liền tắt máy. Thang máy lại rơi vào bầu không khí yên tĩnh trong vòng ba giây, sau đó vang lên tiếng "bụp" cực lớn.

Chiếc điện thoại đã bị chủ nhân của nó ném mạnh vào bức tường kim loại, vỡ tan tành. Khi thang máy xuống đến tầng một, Tưởng Úc Nam giẫm chân lên mảnh vỡ điện thoại, mặt vô cảm bước ra ngoài.

Đây là lần thứ hai trong đời Viêm Lương đi lòng vòng không mục đích trong thành phố.

Lần thứ nhất là ngày sinh nhật mười tuổi của cô. Cô muốn tổ chức sinh nhật ở bên ngoài cùng bạn bè nhưng bà Viêm không cho phép. Bà nói, cả gia đình tụ tập chúc mừng cô. Đáng tiếc, buổi tối hôm đó Từ Tử Thanh bị ốm phải nhập viện, tất cả mọi người vội vàng đến bệnh viện, bỏ mặc cô ở nhà một mình. Viêm Lương vô cùng tức giận, mang chiếc bánh ga tô cao gần bằng cô bỏ nhà ra đi. Lang thang ngoài đường vài tiếng đồng hồ, cuối cùng cô mệt đến mức không đi nổi.

Lúc cô gục xuống, chiếc bánh ga tô cũng lăn lóc trên mặt đất.

Lúc đó, một con mèo hoang nằm trong thùng giấy ở góc phố đi đến chỗ Viêm Lương, ngước nhìn cô bằng ánh mắt sợ hãi, sau đó mới dè dặt liếm hết chỗ kem dính trên mặt đất.

Nhưng lần này, chẳng còn ánh mắt đáng thương như thế nhìn cô nữa.

Khi Viêm Lương đẩy cửa vào nhà, từ phòng khách lập tức vọng tới giọng nói vô cùng quen thuộc: "Em đi đâu mà về muộn thế?"

Căn phòng không bật đèn, Viêm Lương đứng trong bóng tối một lúc mới định hướng được nơi phát ra tiếng nói.

"Châu Trình gặp phải vài rắc rối." Viêm Lương nói với Tưởng Úc Nam đang ngồi trên sofa. Trong bóng tối, cô không cần nở nụ cười áy náy, giả tạo. "Em phải đi giải quyết."

Nơi anh ngồi vang lên tiếng động, hình như Tưởng Úc Nam đứngdậy, tiếng giày da không bình tĩnh bước về phía Viêm Lương. "Sao em tắt điện thoại?"

Tưởng Úc Nam đứng trước mặt Viêm Lương nhưng trong bóng tối, cô chỉ nhìn thấy đôi mắt sáng quắc của anh. Viêm Lương ngẩn người vài giây mới bừng tỉnh, rút điện thoại khỏi túi xách. "Anh gọi điện cho em à? Sao em chẳng biết gì cả?" Sau đó, cô giơ điện thoại cho anh xem. "Hết pin rồi, thảo nào…"

Tưởng Úc Nam nở nụ cười hiếm hoi. Nhờ nụ cười, gương mặt vốn lạnh lùng của anh trở nên ôn hòa hơn. "Không sao! Anh đã đến tiệm áo cưới nhưng không vừa ý bộ nào. Em có thích nhà thiết kế nào không? Anh sẽ bảo người hẹn nhà thiết kế đó để đặt may áo cưới."

Viêm Lương thở phào nhẹ nhõm, quay người bật đèn và thay dép đi trong nhà. Lúc này, cô mới phát hiện đôi giày dưới chân Tưởng Úc Nam, bất giác ngẩng đầu nghi hoặc. "Anh cũng vừa mới về à? Giày còn chưa thay."

Tưởng Úc Nam nhận ra anh đi cả giày vào nhà, nói: "Vừa rồi anh mải nghĩ một chuyện nên quên mất…" Nói xong, anh nhoài người ra phía sau Viêm Lương, lấy đôi dép đi trong nhà. Giây tiếp theo anh hơi cúi xuống, ôm chặt eo Viêm Lương, như muốn hôn cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!