Chương 47: (Vô Đề)

Viêm Lương suy sụp tinh thần, nhưng may có cái cớ bố mất để che giấu tâm trạng. Sáng sớm hôm sau, cô và Tưởng Úc Nam vẫn chào buổi sáng như thường lệ. Trước khi ra cửa, họ còn trao cho nhau nụ hôn buổi sáng ngọt ngào. Chỉ có điều, mỗi người họ đều mang một tâm tư dưới vỏ bọc đôi vợ chồng mới cưới.

Kế hoạch phản thu mua lặng lẽ bắt đầu.

Viêm Lương không rõ Từ Tử Thanh làm cách nào có thể moi được thông tin cơ mật, nhưng ít nhất những tin tức này đã thắp sáng ngọn đèn trên con đường vốn mờ mịt của cô. Tin tức của Từ Tử Thanh giúp Viêm Lương rất nhiều. Điều quan trọng nhất, cô có thể thẳng thắn đề cập với Lộ Chinh về kế hoạch của mình: "Theo một nguồn tin đáng tin cậy, MT bỏ một khoản từ bốn tỷ rưỡi đến năm tỷ đô la để tiến hành thu mua. Tôi muốn trực tiếp đối đầu với bọn họ, phương pháp chỉ có hai từ "dốc tiền".

Trong thời gian ngắn, tôi chỉ có thể huy động nguồn vốn có hạn. Sau khi tính toán, tôi thiếu khoảng bảy trăm triệu đến một tỷ đô la. Tôi muốn mượn anh số tiền này, tôi sẽ dùng toàn bộ cổ phần của tôi ở Từ thị để bảo đảm."

Viêm Lương không tiết lộ cho Lộ Chinh biết ông chủ thật sự đứng sau MT là ai. Cô không dám ngả bài vào lúc này. Địa điểm hẹn gặp Lộ Chinh là một sân chơi golf tương đối kín đáo.

Vào một buổi sáng mùa đông lạnh lẽo nhưng trời quang mây tạnh, Viêm Lương đứng một bên, vừa theo dõi Lộ Chinh chơi golf vừa trình bày kế hoạch của cô. Lộ Chinh vung gậy, quả bóng bay thành một đường cong đẹp mắt về phía xa.

Không giống cú đánh bóng được ăn cả ngã về không, Lộ Chinh tỏ thái độ không chắc chắn, thậm chí hơi do dự. Anh buông cây gậy đánh golf, quay sang hỏi Viêm Lương: "Tối qua… Không phải, nói chính xác hơn, cô đã nhận được tin nhắn tôi gửi vào sáng sớm hôm nay chưa?"

Tim Viêm Lương đập nhanh một nhịp nhưng cô vẫn giả bộ trấn tĩnh, gật đầu.

"Vì vậy…" Lộ Chinh cau mày. "Cô gán cổ phần của Từ thị cho tôi làm vật bảo đảm? Đây chính là lý do cô đưa ra để thuyết phục tôi giúp cô?"

Viêm Lương trầm mặc, hít một hơi thật sâu rồi ngẩng đầu nhìn Lộ Chinh. Ánh mắt của người đàn ông trước mặt rõ ràng đang nhắc nhở cô: thứ anh muốn không phải điều này.

Nhưng bây giờ, ngoài giả bộ ngốc nghếch, Viêm Lương còn có thể làm gì khác? Ai bảo cô tự cho mình thông minh, đem bản thân gả phắt đi trong lúc hồ đồ. Bây giờ, dù cô muốn dùng thân mình làm lá bài giao dịch với người đàn ông này cũng không thể…

Lộ Chinh như nhìn thấu tâm tư của Viêm Lương. Anh không nỡ ép buộc, lại giống như ý thức được sự ám chỉ vừa rồi không phù hợp với người có giáo dục như anh. Tóm lại, Lộ Chinh nhanh chóng thu hồi ánh mắt. Lúc nhìn Viêm Lương, anh lại có phong thái nho nhã, thong thả quen thuộc. Anh từ tốn phân tích: "Cô nên biết, cô thắng là tốt nhất, bởi một khi cô thắng, cô có thể giữ được Từ thị, đồng thời giáng một đòn nặng nề cho đối phương, lại có thể tránh trường hợp đối phương quay lại phản công.

Nhưng nếu cô thua, kết quả không chỉ đơn giản là khuynh gia bại sản, món nợ lớn mà cô thiếu tôi sẽ khiến cô cả đời này không ngóc đầu lên nổi."

Viêm Lương bất giác trầm mặc hồi lâu, cân nhắc hậu quả. Rốt cuộc cô sẽ thắng lợi giòn giã hay thua một cách triệt để? Tương lai quả thực rất khó đoán, nhưng cô còn có thể làm gì? Chẳng lẽ cứ khoanh tay đứng nhìn Từ thị bị kẻ khác nuốt mất.

Không được, tuyệt đối không được!

Trong lúc Viêm Lương nghiến răng không trả lời, đáy mắt Lộ Chinh vụt qua một tia thương xót. Anh siết chặt bàn tay đang cầm gậy đánh bóng. "Từ thị bây giờ chỉ còn là đống đổ nát. Có người muốn thu mua, cô có thể bán công ty với giá hời. Khoản tiền này đủ để cô tạo lập sự nghiệp của riêng mình."

"Từ thị là sự nghiệp tôi muốn làm cả cuộc đời này." Viêm Lương cất giọng cương quyết.

Đối với người phụ nữ nói dối không đỏ mặt, Lộ Chinh chỉ có thể lắc đầu bất lực.

Sân golf chỉ mở cửa cho một vị khách là Lộ Chinh nên khó tránh khỏi bầu không khí vắng vẻ. Viêm Lương rất sốt ruột, trong khi Lộ Chinh vẫn từ tốn, thong thả. Cô chỉ có thể kìm nén tâm trạng nôn nóng, đứng bên cạnh xem Lộ Chinh chơi bóng. Bây giờ cô đang đi cầu xin anh giúp đỡ nên đành phải cúi đầu hạ giọng. Nhân viên nhặt bóng đã bày sẵn mấy cây gậy đánh golf, Lộ Chinh lại một lần nữa rời ánh mắt khỏi Viêm Lương. Anh đứng thẳng, vung gậy, lại là một đường bóng đẹp mắt.

Viêm Lương dõi theo quả bóng màu trắng nhỏ bay vút trong không trung. Đúng lúc này Lộ Chinh lên tiếng: "Theo tôi được biết, sở thích của cô là thiết kế giày cao gót chứ không phải quản lý doanh nghiệp."

Lộ Chinh nói rất nhẹ nhàng nhưng đủ khiến Viêm Lương cứng đờ người trong giây lát. Dường như anh cũng ý thức được mình đã lỡ lời, không nói tiếp mà chuyển sang chủ đề khác: "Nếu cô đã quyết, tôi sẽ không khuyên nhủ cô nữa. Ba ngày sau, cô hãy đến công ty tôi ký hợp đồng."

Viêm Lương vẫn chưa hết ngạc nhiên sau câu nói trước đó của Lộ Chinh, nghe anh nhận lời một cách quả quyết, cô lại rơi vào một vòng xoáy kinh ngạc khác.

Ba ngày…

Dù Lộ Chinh có năng lực đến mấy, Viêm Lương cũng không thể tin vào câu nói "ba ngày sau ký hợp đồng" của anh. Vì dù sao Lộ Chinh cũng phải thuyết phục hội đồng quản trị của Minh Đình bỏ vốn đầu tư. Chỉ riêng điều này, chắc chắn mất không ít thời gian.

Viêm Lương cố gắng hồi phục thần trí, che giấu cơn xúc động từ đáy lòng. Cô nói nhỏ với Lộ Chinh: "Đượ thôi! Bây giờ tôi về bảo người thảo hợp đồng. Tôi sẽ gửi anh trước buổi tối hôm nay. Sau khi anh xác nhận hợp đồng không còn vấn đề gì, ba ngày sau chúng ta sẽ ký hợp đồng."

Nói xong, Viêm Lương thở phào nhẹ nhõm.

Thời gian không đợi người, thấy Lộ Chinh gật đầu đồng ý, Viêm Lương lập tức tạm biệt ra về. Lộ Chinh dõi theo hình bóng người phụ nữ đi giữa sân golf rộng bát ngát, không ngờ cô đột nhiên dừng bước, quay lại phía anh.

Đứng cách nhau một đoạn, Lộ Chinh thấy vẻ do dự trong mắt Viêm Lương. Cô cắn môi, cuối cùng cũng lên tiếng hỏi: "Khoảng thời gian tôi làm ăn không đàng hoàng ở nước ngoài, đến mẹ tôi cũng không biết, anh tìm hiểu ở đâu vậy?"

Lộ Chinh cười cười: "Đây được coi là vấn đề riêng tư đúng không? Tôi có thể không trả lời?"

Gương mặt tươi cười của người đàn ông dưới cơn gió nhẹ, bộc lộ một thứ tình cảm mà Viêm Lương không tài nào hiểu nổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!