Viêm Lương còn chưa mở miệng, người trợ lý của Viêm Lương đang lái xe trợn mắt: "Tổng giám đốc!"
Viêm Lương trừng mắt với người trợ lý, ngầm bảo anh ta đừng làm mất hết khí thế của cô. Sau đó cô từ từ quay đầu, bày ra bộ dạng đến lúc này mới nhìn thấy Tưởng Úc Nam: "Tổng giám đốc?"
Tưởng Úc Nam không đáp lời, sắc mặt anh xuống đến không độ.
"Sao anh đột nhiên xông ra chặn xe của tôi, có việc tìm tôi à?"
Tưởng Úc Nam không bận tâm đến thái độ trêu ngươi của Viêm Lương, anh đưa mắt về phía người trợ lý của Viêm Lương: "Cậu xuống xe."
Người trợ lý không hiểu đầu cua tai nheo thế nào, nhưng bị khuất phục bởi ánh mắt lạnh lùng của Tưởng Úc Nam. Anh ta ngoan ngoãn xuống xe đi đến trước mặt Tưởng Úc Nam.
Tưởng Úc Nam không nhìn người trợ lý, cúi đầu chui vào vị trí tài xế.
"Tổng giám đốc, sao anh..." Người trợ lý hoảng hốt kéo cánh cửa ở bên tay lái.
"Này! Anh!" Viêm Lương cũng nhoài người về phía trước.
Nhưng đáp lời cô và người trợ lý là tiếng đóng sập cửa xe rất mạnh.
Tưởng Úc Nam nổ máy lái xe đi trong giây lát.
Người trợ lý vội nhảy sang một bên để tránh va chạm. Chỉ một loáng chiếc xe đã biến mất khỏi bãi đỗ ô tô.
Trên kính chiếu hậu ngoài cửa xe là gương mặt kinh ngạc của người trợ lý. Còn gương chiếu hậu trong xe xuất hiện gương mặt khóc dở mếu dở của Viêm Lương.
Ngoài trời không biết đổ mưa từ lúc nào, ô tô lao đi mỗi lúc một nhanh, bánh xe bắn nước tung tóe. Thần sắc Tưởng Úc Nam ngày càng lạnh lẽo, bóng gương mặt nghiêng của anh in trên cửa kính bị hạt nước mưa phá vỡ.
Viêm Lương phải nắm chặt tay nắm cửa để giữ thăng bằng, cô cố gắng cất giọng bình ổn: "Tổng giám đốc định đưa tôi đi đâu vậy?"
"...."
"Cuộc hẹn của tổng giám đốc và Từ Tử Thanh đã kết thúc rồi à?"
Xe phanh kít lại.
Dù bám vào tay nắm cửa, Viêm Lương theo quán tính vẫn bị bắn về phía trước. Cô còn chưa kịp ngẩng đầu, bên tai vang lên giọng nói không mặn không nhạt của Tưởng Úc Nam: "Nếu em cho tôi biết, em hỏi câu này là vì em ghen với chị gái em, không biết chừng tôi sẽ thả em xuống xe ngay bây giờ."
Viêm Lương nghẹn giọng.
Viêm Lương cho rằng cô ngụy trang rất tốt, vẻ mặt và ngữ khí của cô làm gì có mùi dấm chua? Sau khi xác định rõ điều này, Viêm Lương tỏ ra tự nhiên: "Dựa vào đâu mà anh can thiệp vào cuộc sống của tôi?"
Xe đã dừng lại, Viêm Lương nói xong liền mở cửa. Nhưng vừa chạm vào tay nắm, cô liền nghe tiếng "cạch". Tưởng Úc Nam đã bấm nút điều khiển, khóa trái cửa xe.
Biết Tưởng Úc Nam khóa cửa, Viêm Lương vẫn cố kéo tay nắm. Sau đó cô khoanh hai tay trước ngực, bày ra bộ dạng chống đối: "Rốt cuộc anh có ý gì hả?"
Trái ngược với thái độ của Viêm Lương, Tưởng Úc Nam bình tĩnh một cách đáng sợ: "Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi."
"Anh nghĩ tôi sẽ ghen sao?" Viêm Lương nói lạnh lùng: "Anh tự đề cao mình quá đấy."
Lần này, Tưởng Úc Nam mỉm cười. Nhưng đối với Viêm Lương, thái độ lúc nóng lúc lạnh của anh là một sự hành hạ, cứ như cô lại trở thành một con rối, còn anh đứng trên cao điều khiển. Cô cất cao giọng: "Mau thả tôi xuống xe."
Tưởng Úc Nam lại nổ máy phóng xe đi mất.
Anh không còn tỏ ra nóng nảy mà lái xe bình ổn. Nhưng điều đó vẫn không đủ xóa bỏ sự bực tức của người phụ nữ ngồi ghế sau.
Hai người đều im lặng, bầu không khí trong xe ngột ngạt vô cùng. Đúng lúc này, một hồi chuông điện thoại vang lên.
Tiếng chuông phát ra từ máy di động của Tưởng Úc Nam.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!