Lộ Chinh nhanh chóng dò xét Viêm Lương một lượt, vẻ mặt không còn nghiêm nghị như trước đó nhưng cũng không hòa nhã khách khí: "Từ lâu tôi đã nghe nói nhị tiểu thư của Từ gia rất đanh đá, quả nhiên..."
Có thể nhìn ra người phụ nữ trước mặt sẽ không bao giờ nhận lỗi, Lộ Chinh lập tức quay sang người đàn ông ở bên cạnh, lúc này đã phần nào tỉnh rượu: "Xin lỗi Trương đổng sự. Nếu anh không phiền, tôi sẽ bảo trợ lý đưa anh qua Trung tâm thương mại Minh Đình ở phía đối diện. Quần áo anh tôi sẽ cho người mang đi giặt khô, rất nhanh thôi." (Đổng sự: Thành viên hội đồng quản trị)
Trương đổng sự hình như hoàn toàn tỉnh táo, anh ta trợn trừng mắt, lập tức lao về phía Viêm Lương. Nhưng trước khi động vào người Viêm Lương, anh ta bị vấp ngã.
Lộ Chinh nhanh tay tinh mắt liền đỡ Trương đổng sự. Trên thực tế, anh đứng chặn đường Trương đổng sự, bảo đảm sự an toàn của người phụ nữ ở đằng sau.
"Trương đổng sự độ lượng, tôi thay cô bé này cám ơn anh."
Trợ lý của Lộ Chinh bắt gặp ánh mắt ra hiệu của anh, lập tức đi tới cửa ra vào. Lộ Chinh nhanh chóng giao Trương đổng sự cho người trợ lý, đồng thời dặn dò: "Mau đưa Trương đổng sự qua bên đó."
Lộ Chinh đã giải quyết phiền toái Viêm Lương gây ra một cách nhẹ nhàng.
Sau khi Trương đổng sự rời khỏi phòng, âm nhạc tiếp tục nổi lên, những người còn lại ăn uống vui đùa như không có chuyện gì xảy ra. Lộ Chinh rõ ràng không định mời Viêm Lương gia nhập hội của anh.
"Viêm tiểu thư, nếu tôi không nhớ nhầm, cô không phải là khách của tôi hôm nay." Vừa nói Lộ Chinh vừa làm động tác mời Viêm Lương ra ngoài.
Viêm Lương không hề có giác ngộ rằng cô là khách không mời mà đến, thái độ vẫn hết sức cứng rắn: "Lộ tổng, xem ra bây giờ anh cũng không bận lắm, anh có thể cho tôi mấy phút không?"
Tuy là một lời đề nghị, nhưng vẻ mặt của Viêm Lương lạnh lùng như cô đang ra lệnh cho người ta.
Lộ Chinh tất nhiên không bận tâm đến lời nói của cô, anh lập từ chối ngay: "Xin lỗi, tôi rất bận"
"Anh rõ ràng rảnh rỗi..."
Bắt gặp tia khó chịu trên gương mặt Lộ Chinh, trong đầu Viêm Lương vụt qua lời dạy bảo của Tưởng Úc Nam, cô lập tức im bặt.
Viêm Lương nghiến răng cố gắng khống chế tâm trạng, sau đó cô mỉm cười: "Không sao cả, tôi có thể đợi đến khi cuộc vui kết thúc rồi tìm Lộ tổng nói chuyện sau cũng được."
Lộ Chinh không hề động lòng, nhưng là người có giáo dục, anh lịch sự không từ chối thẳng thừng mà chỉ nói: "Nếu cô có thể đợi."
Nhân viên phục vụ lặng lẽ mở cửa phòng cho Viêm Lương.
Viêm Lương đưa mắt về phía Lộ Chinh. Cô sắp không thể tiếp tục duy trì nụ cười, nhưng cô vẫn cố giữ bộ mặt giả tạo, buông một câu: "chúc anh chơi vui vẻ" rồi bỏ ra ngoài.
Không ngờ Viêm Lương phải đợi đến tận hai giờ sáng.
Viêm Lương gật gà gật gù ngồi đợi ở ghế sofa ngoài đại sảnh. Lúc đám khách hàng của cô uống say khướt được nhân viên phục vụ dìu ra ngoài, có người hơi tỉnh táo nhận ra cô vẫn còn ở đây, liền cất giọng đầy kinh ngạc: "Giám đốc Viêm?"
Viêm Lương im lặng vờ như không nghe thấy.
"Sao cô còn ngồi ở đây?"
Viêm Lương vô cùng ngượng ngùng. Nhưng cô chỉ có thể cắn răng tiếp tục chờ đợi. Mặc dù rất buồn ngủ, Viêm Lương cũng chỉ tựa vào thành ghế sofa khép hờ mi mắt, không dám thiếp đi.
Lộ Chinh cùng các đối tác vui chơi đến ba giờ sáng mới kết thúc. Vì là người đứng ra mời nên anh ra về sau cùng. Lúc này, toàn thân anh vô cùng mệt mỏi, anh nới lỏng cà vạt đi qua đại sảnh của hộp đêm.
Xe ô tô của Lộ Chinh đã đỗ ở ngoài cửa, nhân viên phục vụ cũng chờ sẵn ở cửa ra vào, chuẩn bị đưa chìa khóa xe cho anh. Đúng lúc đó, Lộ Chinh đột ngột dừng bước, vì anh bắt gặp một hình bóng đang cuộn người trên ghế sofa. Lộ Chinh nhìn kỹ, quả nhiên là cô tiểu thư họ Viêm có tính cách khó chịu.
***
Viêm Lương đang ngủ mơ mơ màng màng, bỗng cảm thấy có người đang vỗ vào mặt cô.
Cô hơi hé mắt nhưng tầm nhìn không rõ ràng, chỉ biết có ai đó đứng bên cạnh cô. Cô muốn mở mắt ra nhưng không mở nổi. Bực mình vì bị đánh thức, Viêm Lương giơ ngón tay giữa với người phá giấc ngủ của cô rồi quay người vào trong ngủ tiếp.
Đến khi Viêm Lương quay lưng về phía Lộ Chinh, anh mới có phản ứng, vừa rồi rõ ràng cô giơ ngón giữa với anh.
Ánh mắt Lộ Chinh hơi ngỡ ngàng, anh cười khẽ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!