Viêm Lương nhớ có người nào đó từng nói với cô, một người đàn ông thông minh không bao giờ cưỡng hiếp phụ nữ, mà bọn họ dụ dỗ gian dâm.
Người đàn ông tên Tưởng Úc Nam ở trước mặt cô bây giờ đâu chỉ đơn giản là thông minh?
"Tôi không ngại làm thêm một lần, để em lâu quên một chút."
Nói xong anh lập tức áp sát, sống mũi thẳng của anh như có như không cọ vào mũi cô.
Tiếp theo, Tưởng Úc Nam ngậm cánh môi Viêm Lương, đồng thời nhướng mắt theo dõi phản ứng của cô. Anh nâng cằm cô để nụ hôn càng sâu hơn. Ngón tay anh thuận theo đường cong cơ thể Viêm Lương, từ từ di chuyển xuống dưới, cuối cùng dừng lại nơi nhạy cảm giữa hai đùi cô, không ngừng thăm dò khiêu khích. Động tác của anh nhẹ như chuồn chuồn đạp nước, nhưng đủ khiến toàn thân cô nóng ran.
Người Viêm Lương cứng đờ, đầu óc cô trống rỗng. Từ trước đến nay, cô không phải là người phụ nữ dễ bị dụ dỗ. Nhưng mọi biểu hiện của Tưởng Úc Nam, từ ánh mắt ẩn chứa ý cười, đôi môi mỏng nóng bỏng, yết hầu chuyển động trong lúc thưởng thức cô, thậm chí cả hơi thở của anh... đều mê hoặc cô, hãy tận hưởng sự phóng túng hiếm có này. Một điều đáng chết là cô không có cách nào kháng cự.
"Tôi..."
Viêm Lương vừa mở miệng, anh liền đặt ngón trỏ lên miệng cô, ngăn không cho cô nói tiếp.
Tiếp theo, Tưởng Úc Nam cúi xuống bế cô lên.
Theo bản năng, Viêm Lương vòng hai tay ôm chặt cổ anh.
Nhận ra sự hưởng ứng của cô, Tưởng Úc Nam cười khẽ, anh bế cô đi thẳng vào nhà tắm.
Lại một màn dây dưa mất gần một tiếng đồng hồ trong nhà tắm. Khi Viêm Lương được Tưởng Úc Nam bế ra khỏi nhà tắm quay về giường, cô đã sức tàn lực kiệt. Tưởng Úc Nam ôm cô từ phía sau, để đầu cô tựa vào ngực anh. Cô không còn sức lực mở miệng, huống hồ là lẩn tránh.
Viêm Lương cuộn chăn không biết thiếp đi bao lâu. Lúc sức nặng đè lên người biến mất, cô mơ hồ nghe thấy tiếng động lịch kịch. Viêm Lương liền mở mắt, hóa ra Tưởng Úc Nam vừa từ bên ngoài trở về, tay anh cầm túi nylon đựng quần áo.
Tưởng Úc Nam đặt túi quần áo lên ghế khách sạn. Vừa quay người, anh liền chạm phải ánh mắt Viêm Lương.
"Em tỉnh rồi à?"
Viêm Lương nhìn anh đầy cảnh giác.
"Tôi mua tạm cho em bộ quần áo, kích cỡ chắc vừa người em." Tưởng Úc Nam đi đến bên giường, giơ tay chạm vào cằm cô. Anh cúi xuống định hôn cô nhưng Viêm Lương đẩy mạnh vai anh và lập tức ngồi dậy.
Đến bây giờ Viêm Lương mới hoàn toàn tỉnh táo. Cô thấy mình giống con sóc nhỏ, cuộn chăn quanh người đến cuối giường, lấy túi quần áo trên ghế. Cô nhanh chóng mặc quần áo vào người mà không nói một lời nào.
Mặc xong quần áo, Viêm Lương mới có thời gian phóng mắt ra ngoài cửa sổ. Lúc này trời đã tờ mờ sáng, Viêm Lương có thể ngửi thấy hơi nước tinh khiết của buổi sáng sớm đầy sương mù.
Từ đầu đến cuối, Tưởng Úc Nam chỉ khoanh hai tay trước ngực lặng lẽ quan sát Viêm Lương. Do anh đứng ở góc tối nên cô không nhìn rõ vẻ mặt anh. Tuy nhiên, so với bộ dạng quang minh chính đại của anh, Viêm Lương cảm thấy cô giống một đứa trẻ phạm lỗi. Cô nhanh chóng rời khỏi phòng khách sạn ngay trước mặt anh, trong lòng chỉ nơm nớp, sợ bị anh giữ lại.
Nhưng cuối cùng, Viêm Lương cũng thoát khỏi cửa ải nguy hiểm một cách an toàn.
Thật ra ngay cả Viêm Lương cũng thấy khó tin, rằng anh để cô đi mà không có bất cứ hành động nào. Đến khi đóng sập cửa phòng, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Đến bây giờ, Viêm Lương mới trở lại là cô trước kia, cô ưỡn ngực ngẩng cao đầu nện gót giày xuống sàn đi thẳng ra thang máy.
Trời vẫn còn quá sớm, Viêm Lương rời khỏi khách sạn, đứng ở bên đường một lúc lâu cũng không thấy bóng dáng một chiếc taxi. Buổi sáng tinh mơ thời tiết hơi lạnh, Viêm Lương so vai kéo cổ áo khoác. Cô đang cúi đầu chuẩn bị rút điện thoại xem giờ, một hồi còi xe ô tô bỗng vang lên làm cô giật mình.
Viêm Lương mừng rỡ ngẩng đầu. Nhưng khi nhìn thấy chiếc xe hơi sang trọng đang tiến về phía mình, mặt cô lập tức tối sầm.
Viêm Lương tiếp tục cúi đầu tìm điện thoại trong túi xách, vờ như không thấy chiếc xe. Nhưng xe ô tô đã dừng trước mặt cô, cửa xe hạ xuống, Tưởng Úc Nam gác khuỷu tay lên cửa xe, giống một tay chơi lão luyện chuyên bắt chuyện với các cô gái lạ mặt: "Tiểu thư, đang đợi xe à?"
Viêm Lương im lặng.
"Tôi có thể thuận đường đưa em đi một đoạn."
Viêm Lương lạnh lùng đáp: "Không cần."
Sắc mặt anh trầm xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!