Chương 11: (18+)

Hai gương mặt cần kề, một người tản mạn ý cười, một người vẫn trong cơn kinh ngạc chưa kịp định thần.

Trong quá trình im lặng mắt đối mắt, Tưởng Úc Nam từ từ ghé sát Viêm Lương.

Viêm Lương vội nghiêng đầu né tránh.

Nụ hôn của Tưởng Úc Nam trượt khỏi môi Viêm Lương, chỉ chạm vào má cô. Nhưng đêm dài mới bắt đầu, anh không cần vội vàng. Tưởng Úc Nam mỉm cười nhấc cằm cô: "Em có biết lần đầu tiên nhìn thấy em mặc bộ xường xám này, tôi đã muốn lột bỏ nó."

Viêm Lương không để ý đến lời nói sống sượng của Tưởng Úc Nam, chỉ tập trung dùng hai tay đẩy vai anh nhưng anh không hề nhúc nhích. Anh thậm chí còn cắn đầu ngón tay Viêm Lương, làm cô vội rụt tay lại. Phản ứng đáng yêu của Viêm Lương khiến đáy mắt Tưởng Úc Nam gợn sóng. Cô còn đang tìm cách đẩy người anh, ngực cô đột nhiên nới lỏng.

Tưởng Úc Nam đã cởi cúc ngọc trai trên ngực áo xường xám của cô.

Thấy anh chuẩn bị cởi chiếc cúc thứ hai, Viêm Lương hốt hoảng, cô nghiến răng cảnh cáo anh: "Anh còn động vào tôi, tôi sẽ cho anh biết tay."

Tưởng Úc Nam quả nhiên dừng mọi động tác, nhưng không phải do anh sợ hãi. Ngược lại, nụ cười của anh khiến Viêm Lương không khỏi ngỡ ngàng: "Tôi tò mò muốn biết, rốt cuộc tôi phải làm đến mức nào, em mới cảm động."

"Dù anh có..."

Lời nói chưa dứt đã bị chặn lại. Tưởng Úc Nam bịt miệng cô bằng một nụ hôn bá đạo, Viêm Lương chỉ biết ngây người. Đến khi đầu lưỡi anh xâm nhập vào miệng, cô mới tỉnh ngộ đã trúng kế của anh, bị anh hỏi dăm ba câu làm mất đi sự cảnh giác, để anh đạt được ý đồ xấu xa.

Viêm Lương định nghiến răng cắn lưỡi Tưởng Úc Nam nhưng bị anh bóp cằm nên không thể dùng sức. Bàn tay còn lại của anh không kiêng nể, "châm lửa" trên cơ thể cô. Từ vành tai, xương quai xanh đến hai đỉnh đồi trên ngực, tay anh lướt nhẹ như chuồn chuồn đạp nước. Khóa ở bên hông áo xường xám kéo xuống, Tưởng Úc Nam thò tay vào trong áo, vuốt ve tấm lưng trần của cô, chầm chậm đi tới nơi bí ẩn giữa hai đùi cô rồi mặc sức chơi đùa.

Dưới sự tiếp xúc của đầu ngón tay Tưởng Úc Nam, toàn thân Viêm Lương run rẩy, từng cơn tê dại chạy thẳng vào tim cô. Nơi bí ẩn dưới sự khiêu khích của anh đã bắt đầu ẩm ướt...

Cảm giác kích thích khiến đầu óc Viêm Lương ong ong, mặt mày váng vất. Đợi đến khi Tưởng Úc Nam rời khỏi bờ môi cô, bắt đầu mút nhẹ vành tai cô, cô gần như quên mất bản thân lâm vào tình thế cá nằm trên thớt hết sức nguy hiểm.

Toàn thân cô từ trong ra ngoài như bị ai đó cù buồn, cô bất giác đờ người.

"Căng cứng đến mức này còn gì là thú vị? Chi bằng em hãy thả lỏng để hưởng thụ đi."

Giọng nói đàn ông trầm khàn vang bên tai, như có ma lực khơi gợi dục vọng từ nơi sâu thẳm trong cơ thể Viêm Lương, khiến dục vọng đó kêu gào đòi được giải phóng. Viêm Lương mê man nhìn Tưởng Úc Nam, ánh mắt khuất phục của cô càng khiến người đàn ông không thể khống chế bản thân.

Ở giây phút tiếp theo, Viêm Lương gần như trầm luân.

Nhưng chỉ là gần như...

Khi Tưởng Úc Nam xé toạc gấu váy của Viêm Lương, tiếng vải xé rách như một tiếng chuông cảnh tỉnh vang lên đúng lúc, giúp lý trí đang trôi dạt ở phương nào của Viêm Lương quay về vị trí cũ.

Lúc này, Tưởng Úc Nam đã buông lỏng người Viêm Lương, anh không ngờ cô lại dùng toàn lực đẩy mạnh người anh vào giây phút cả hai đã động tình. Tưởng Úc Nam bị bật sang một bên giường, Viêm Lương thừa dịp trốn khỏi sự khống chế của anh.

Cô không kịp điều chỉnh hơi thở hỗn loạn, vội nhảy xuống giường.

Tất cả còn chưa bắt đầu đã kết thúc.

Là thất vọng hay may mắn? Tưởng Úc Nam dõi theo bóng dáng cuống quýt của Viêm Lương, anh từ bỏ ý định đuổi theo cô.

"Khoan đã." Tưởng Úc Nam thong thả ngồi bên cạnh giường.

Giọng nói của anh rất bình tĩnh, như không có chuyện gì xảy ra, đến hơi thở của anh cũng bình ổn như thường lệ. Viêm Lương chẳng thèm bận tâm đến lời anh nói, cô vội vàng đi ra cửa phòng.

Tưởng Úc Nam thở dài, tuy ngọn lửa trong người anh vẫn chưa cháy hết nhưng lý trí chiếm thế thượng phong: "Em hãy mặc quần áo tử tế, tôi sẽ đưa em về."

Biết mình đã hoàn toàn thoát khỏi tình cảnh nguy hiểm, Viêm Lương mới phát hiện cô đang đi chân đất.

Nghe câu nói của Tưởng Úc Nam, Viêm Lương cúi xuống nhìn, bộ dạng của cô thảm hại không thể tả.

Tần ngần một lúc, Viêm Lương chỉ còn cách ảo não quay về bên cạnh giường lấy giầy

Tưởng Úc Nam ngồi yên nhìn cô, anh cười nhạt: "Chỉ cần không phải là Châu Trình, em không định mở lòng với người đàn ông khác, đúng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!