Edit: Khanh Lam
Beta: Lam Lam
◎Rượu nồng vừa ủ xanh màu, lò than hồng nhỏ đặt vào lửa chưng◎
Mưa càng lúc càng lớn, ướt sũng, xối xả trút xuống thế giới trong núi. Kiều Vũ đứng bên bờ sông, nhìn dòng nước cuồn cuộn gào thét lao về hạ lưu, âm thanh phẫn nộ đập vào bờ, bắn lên vô số bọt nước.
Bốn phía núi cao bị mây đen đè nặng, xa xăm và lạnh lùng đến thế. Khoảng cách u tối mịt mờ, không còn đâu là dáng vẻ núi non tươi đẹp say ngủ ban ngày.
Phương Đường mất liên lạc rồi.
Hai mươi phút trước, anh nhận được điện thoại từ người trong đoàn phim. Phương Đường và một nữ nhân viên khác tận khuya vẫn chưa tới khách sạn bình dân trong huyện. Trong núi sóng kém là chuyện thường, huống chi thôn Đại Thụ còn nằm sâu trong khe núi hẻo lánh. Anh đã tự trấn an mình hết lần này đến lần khác: Không sao đâu, chắc chắn không sao đâu, chỉ là không có sóng, để im lặng, hoặc hết pin thôi.
Đúng rồi, Phương Đường ngốc như thế, bận cái là có khi quên cả việc đã tắt máy, lần này cũng vậy thôi. Đúng, chắc chắn là vậy.
Nhưng hai người họ đã ở lại ven đường từ lúc chạng vạng tối, mãi đến gần mười hai giờ đêm vẫn không có tin tức. Nam nhân viên ngủ một giấc tỉnh dậy gọi họ mới phát hiện có điều không ổn, vội vàng liên hệ những người khác.
Kiều Vũ nhớ rất rõ câu Phương Đường nói trước khi rời đi: "Đến nơi em sẽ gọi cho anh."
Nói được làm được, chưa từng thất hứa lần nào. Đó chính là bạn gái của anh – Phương Đường. Dù điện thoại hết pin, cô cũng sẽ tìm cách mượn máy của người khác; dù không vui vì anh cứ quấn quýt dính người, cô vẫn sẽ kiên nhẫn nghe máy; luôn biết nghĩ cho người khác, luôn đặt người quan trọng lên hàng đầu – đó mới là Phương Đường. Một người lương thiện như vậy sẽ không vô cớ đùa dai thế này. Cô nhất định sẽ nhớ rằng có người đang lo cho cô.
Kim đồng hồ tích tắc, đã chỉ đến con số mười giờ.
Mưa lớn vẫn không ngừng trút xuống, không hề có dấu hiệu sẽ dừng lại.
Kiều Vũ bị dân làng kéo về trong thôn. Trưởng thôn biết tin Phương Đường và mọi người mất tích, vội vàng trấn an anh: "Trong núi này đúng là thường hay sạt lở, lũ bùn đá, nhưng nửa năm nay phía nam núi chưa xảy ra chuyện gì. Tôi sẽ gọi mấy thanh niên quen đường núi trong làng cùng cậu đi tìm. Tuyệt đối không được ra bờ sông, nguy hiểm lắm!"
"Không xong rồi trưởng thôn! Đường bên thôn Thập Lý bị sập rồi! Mưa lớn quá, đá trên núi đang rơi xuống!" Một người dân từ bên ngoài chạy vào báo tin.
Trưởng thôn cũng sốt ruột, lớn tiếng nói: "Đường các cô ấy đi không nằm trong khu vực nguy hiểm. Cậu đừng sốt ruột, đợi thêm xem có tin tức gì không."
Kiều Vũ ôm đầu, im lặng ngồi xổm trên bậc cửa, hai tay ôm chặt đầu gối.
Trước sức mạnh tuyệt đối của thiên nhiên, con người nhỏ bé như thế đấy – sau lần ngoài ý muốn này, Kiều Vũ cuối cùng cũng thấm thía ý nghĩa của câu nói ấy. Tai họa và bi kịch giáng xuống có lẽ chỉ là một trò đùa mà cơn mưa đột nhiên nổi hứng trêu chọc loài người.
Không biết từ lúc nào nhiệt độ trong núi trở nên lạnh đến vậy, anh không biết mình còn có thể chịu đựng được bao lâu. Kim giây tích tắc di chuyển, sắc bén như từng nhát dao c*m v** tim anh, rạch ra từng vết máu đầm đìa. Tí tách, tí tách, từng giọt rơi xuống đất bùn, hòa vào nước mưa, chảy dọc sườn núi, đổ vào dòng sông cuộn trào, lướt qua những phiến đá xanh nằm sâu dưới đáy.
Cây cầu tràn nước ấy vừa ngọt ngào lại vừa tàn nhẫn, khi xuất hiện thì mang theo hy vọng, khi biến mất lại để lại nỗi tuyệt vọng cho người ta. Anh không muốn tin rằng trái tim đang liều mạng bay về phía người yêu của mình lại bị mấy phiến đá lạnh lùng chặn đứng.
Dưới sự giúp đỡ của trưởng thôn, anh tìm được một vài thanh niên khỏe mạnh trong làng, bàn bạc phương hướng tìm người rồi men theo đường núi, gõ cửa từng nhà.
"Xin chào, xin hỏi bác có thấy một cô gái tóc không dài, giọng vùng thành phố C không ạ?"
"Không ạ, cháu xin lỗi đã làm phiền ạ."
"Xin chào, bác có thấy một cô gái tóc không dài, cười lên có lúm trăng khuyết không ạ?"
"Không thấy ạ, bác có thể nghĩ lại giúp cháu được không?"
"Xin chào, khoảng chiều tối hôm nay bác có thấy một cô gái tóc không dài, trông như sinh viên không ạ? Đi cùng còn có một người phụ nữ lớn tuổi hơn…"
"Thật ạ? Họ đi về hướng nào?"
"Cảm ơn, cảm ơn bác nhiều lắm!"
…
"Tìm thấy người rồi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!