Edit: Tép Mỡ
Beta: Cyane
◎Cá phi lê xương vàng, nấm hương sốt cà, rau muống xà◎
Ngày hôm đó, khi về nhà, Phương Đường đã nói với bố mẹ mình về quyết định nhận lời mời tham gia chương trình truyền hình.
Đúng như Phương Đường dự đoán, sau khi biết chuyện này, Giáo sư Phương hoàn toàn không quan tâm. Ông tiếp tục lật xem tờ báo trong tay, thậm chí lông mày cũng không động đậy, ông chỉ nói: "Lên truyền hình thôi mà, con đã từng lên rồi, nên phải quen rồi chứ." Còn mẹ của Phương Đường – bà Lưu Ngọc thì vui vẻ ôm chầm lấy Phương Đường, không ngừng xoa đầu cô: "Con gái mẹ lớn rồi!" Con gái nhà mình lớn rồi, sắp lên chương trình Buổi hẹn ẩm thực rồi, mẹ vui quá!
Tóc tai Phương Đường rối như tổ quạ, cô âm thầm than thở trong lòng: Tại sao mình đã đoán trước hoàn toàn phản ứng của bố mẹ rồi, mà lại chẳng cảm thấy chút thành tựu nào hết vậy?
"Bố ơi, lần đó là đài truyền hình của trường thôi, không tính. Mẹ! Đừng xoa nữa." Cô cố gắng cử động cánh tay thoát khỏi cái ôm của mẹ.
Sau khi Phương Đường vùng ra, Lưu Ngọc lại ôm chầm lấy cô một lần nữa, bà vung tay đập nhẹ lên lưng cô, vui vẻ lớn tiếng tuyên bố: "Để chúc mừng Đường Đường lên truyền hình, tối nay chúng ta sẽ mở tiệc lớn! Ông nhà có muốn ăn món gì không? Ngoan nào, lát nữa đi chợ với mẹ."
…〒▽〒 Tại sao mẹ chúc mừng con mà lại hỏi bố muốn ăn gì? Sao có vẻ là con phải nấu nữa rồi? Tối nay con muốn ăn mì mẹ nấu cơ mà! Với lại mẹ, mẹ không biết là tay mẹ có đường chỉ tay đứt* à? Đánh vậy đau lắm đó!
[*Trong văn hóa xem tướng tay Trung Quốc, người có đường chỉ tay đứt thường được cho là có tính cách mạnh mẽ, quyết đoán.]
Không thể phản kháng lại hành động của mẹ ruột, Phương Đường chỉ còn biết tiếp tục điên cuồng "spam bình luận" trong lòng… Cảm thấy vai trò của mình trong nhà chính là chuyên gia than thở, cảm thấy mệt mỏi và chán nản, cứu với!
Thế nhưng cuối cùng, Phương Đường vẫn bị mẹ áp giải đi đến khu chợ nông sản lớn nhất gần đại học T để mua đồ.
Phương Đường bị mẹ Phương nắm tay dắt đi trên phố, chán chường đưa mắt nhìn quanh bốn phía con đường. Lá cây xanh mướt sum suê của mùa hè xào xạc trong gió, không khí dễ chịu bao trùm lấy cơ thể, làn gió lướt qua cuốn đi cảm giác mềm mại như kẹo bông. Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời chạng vạng của thành phố C, một lớp ánh sáng màu cam nhạt phủ lên khiến lòng chợt dâng lên cảm giác được chữa lành. Cuộc sống qua lại giữa chợ và căn bếp như thế này chẳng phải chính là điều mà mình luôn khao khát sao?
So với bầu không khí quá đỗi tinh khiết trong phòng thí nghiệm vì luôn bị khử trùng, dòng người qua lại và tiếng rao ồn ào lại mang đến một cảm giác sinh động đặc trưng của chốn nhân gian.
Cúi đầu nhìn đôi tay đang nắm chặt lấy nhau, cảnh tượng quen thuộc ấy khiến Phương Đường cảm thấy như mình cũng đang theo làn gió bay lên, bị ném vào bầu trời rộng lớn và trong trẻo. Đó là từ rất lâu, rất lâu về trước, lúc tan học, cô bé nhỏ ngày nào cũng được mẹ Phương nắm tay như thế, chậm rãi bước trên con đường về nhà. Từ cổng trường tiểu học đi đến khu chợ, rồi quay về dưới tòa chung cư cũ, dòng người qua lại bên cạnh dần dần hóa thành phông nền nở rộ như hoa trong ký ức, chỉ có đôi tay ấy là vẫn luôn níu giữ trái tim cô gái nhỏ mong ngóng được trở về nhà.
Từ khi Phương Đường còn rất nhỏ, chỉ là một nhóc tì bé xíu, cô đã đem lòng yêu thích căn bếp. Cô thích bóng lưng của mẹ bận rộn nơi gian bếp cùng với chiếc tạp dề, thích hương thơm ngào ngạt của cơm canh bốc lên quanh mũi, thích cảm giác gắp cơm bằng đũa rồi bỏ vào miệng nhai chậm rãi, và càng thích hơn cái hương vị đặc biệt ẩn sau mỗi món ăn, đó là hương vị của gia đình.
Cũng như phần lớn mọi người, cô phải lo thi cử lên lớp, chạy đua với bài tập. Mỗi khi gặp đề văn "Lý tưởng của em" là lại thấy bối rối, không biết rốt cuộc sau này mình muốn làm gì.
"Đường Đường, con đã từng nghĩ sau này lớn lên muốn làm gì chưa?"
"Con chưa nghĩ ra… À đúng rồi! Con muốn giống mẹ có được không ạ?" Cô bé cười ngọt ngào.
"Được chứ, bố cũng thích con giống mẹ." Phương Nghị bật cười, bế con gái đặt lên vai.
Dù nhờ ảnh hưởng từ Giáo sư Phương nên các môn liên quan đến sinh học cô luôn nắm bắt rất nhanh, nhưng làm nghiên cứu sinh hóa có thật sự là điều mình mong muốn không? Phương Đường vẫn thường tự hỏi như vậy. Chỉ vì giỏi mà theo đuổi một công việc, liệu có thể mang lại hạnh phúc thật sự không?
Những lúc cảm thấy việc học quá vất vả, cô có thói quen vào bếp, phụ mẹ nhặt rau, vo gạo, tách từng hạt đậu để đầu óc trống rỗng, mặc cho những cảm xúc bực bội dần lắng xuống theo nhịp tay không ngừng nghỉ. Bà Phương dịu dàng nói với cô: "Ngoan, đừng buồn. Cuộc đời con là do chính con quyết định, giống như mấy loại gia vị trong tay chúng ta bây giờ, mỗi thứ đều phải do con tự chọn lấy."
Cô nghĩ mình phải nghiêm túc nấu thật tốt món ăn mang tên "cuộc đời", cố gắng đáp lại kỳ vọng của những người xung quanh. Giống như sự ấm áp mà mẹ từng mang lại khi nắm tay cô đi trên đường về nhà sau giờ tan học thuở bé, cô muốn trở thành một người có thể mang lại hạnh phúc cho người khác.
Sau đó, cô lên đại học, tiếp xúc với công việc của bố mẹ gần hơn bao giờ hết. Bố cô là giáo sư khoa Sinh học ở trường, ngoài việc giảng dạy còn dành phần lớn thời gian vùi mình trong các dự án nghiên cứu. Nhờ một cơ hội rất tốt, cô được tham gia vào đội ngũ sáng tạo khoa học của học viện, cùng các anh chị khóa trên làm thí nghiệm. Kể từ khi gia nhập nhóm nghiên cứu, cô càng cảm nhận sâu sắc hơn sự gian nan của con đường học thuật, phía sau mỗi phát hiện sinh học là những buổi làm việc triền miên trong phòng thí nghiệm, những đêm thức trắng không dứt và bao giọt mồ hôi đổ xuống. Phòng thí nghiệm cách biệt tiếng ồn, yên tĩnh và sạch sẽ, nhưng lại gắn liền với cô đơn. Cô đã cố gắng thử yêu công việc ấy, nhưng nỗi nhớ gian bếp, nhớ mùi khói bếp thoảng qua lại càng trở nên da diết. Trải nghiệm kỹ lưỡng, suy nghĩ nghiêm túc, cuối cùng cô vẫn chọn làm theo tiếng gọi trong lòng là mở tiệm "Phương Ký." Có lẽ, cô vốn không thuộc về nơi xa cách con người, không hợp với việc cả đời giam mình trong phòng thí nghiệm.
"Con gái ngoan, mẹ biết con vẫn còn do dự về chuyện này, nên đợi đến khi quyết định xong mới nói với mẹ và bố. Nhưng mẹ muốn con hiểu rằng, dù con đưa ra quyết định gì, bố mẹ đều ủng hộ con."
Lưu Ngọc, người đi cách Phương Đường nửa bước, bất ngờ quay đầu lại nói với cô.
Đáng ghét thật, sao tự nhiên mẹ lại nói mấy lời cảm động như thế khi người ta đang mải suy nghĩ vậy chứ… Phương Đường không kìm được, ánh mắt đã lấp lánh nước. Cô ngẩng đầu chớp mắt mấy cái, bầu trời vẫn ấm áp như vậy.
Thành phố C có ba chợ buôn bán rau quả lớn, trong đó một chợ nằm ở ngoại ô, cách khu đại học T lớn khoảng hai đến ba trạm xe. Nói là chợ rau quả nhưng thực ra gọi là chợ đầu mối tổng hợp quy mô lớn thì chính xác hơn. Ở đây bạn có thể mua được rau quả được niêm yết bán trên thị trường từ khắp các tỉnh thành trong nước, phần lớn là rau quả nhập khẩu bằng đường hàng không từ nước ngoài, cùng với các loại rau quả tươi chỉ được sản xuất quanh khu vực thành phố C.
Nhiều nhà bán buôn dụng cụ nhà bếp và gia vị nấu ăn cũng đóng tại đây. Khác với các đại lý hoa quả rau củ ở siêu thị lớn nhỏ gần giống trung tâm thương mại, hay các chợ rau dân sinh trong khu dân cư, chợ này chủ yếu là nơi giao dịch nguồn hàng đầu tiên. Người dân thông thường muốn vào chợ phải mua vé để bù vào chênh lệch giá sỉ, còn các thương nhân có quan hệ lâu dài thì sẽ đóng phí thường niên cho ban quản lý.
Phương Đường chọn mở quán ăn gia truyền ở đại học T không chỉ vì tiền thuê nhà rẻ, mà quan trọng hơn là vì giao thông thuận tiện. Nhờ cơ sở hạ tầng hoàn chỉnh của trường, khu đại học có hệ thống giao thông rất tiện lợi, khách đặt món có thể dễ dàng đi lại, đón xe và tìm chỗ đậu xe. Hơn nữa, cô còn có thể trực tiếp đến chợ rau quả đầu mối để mua được nguyên liệu tươi ngon nhất, đảm bảo mỗi bữa ăn đều tươi sạch và lành mạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!