Edit: Khanh Lam
Beta: Lam Lam
◎Bên trên phiến đá mọc rêu xanh◎
"Ơ, đậu que à?"
Phương Đường đang bận rộn trong bếp của tiệm ăn gia truyền nhà họ Phương. Khi Kiều Vũ gọi điện tới, cô vừa trút mớ rau đã rửa sạch lên thớt, chuẩn bị cắt. Điện thoại đổ chuông hai lần không ai nghe, đến lần thứ ba vẫn kiên trì reo lên. Nghĩ người gọi hẳn có việc gấp, Phương Đường tay còn ướt liền dùng đầu ngón tay ấn vào biểu tượng nghe màu xanh. Vừa bắt máy, cô đã nghe thấy một câu hỏi kỳ lạ.
Cô hơi ngẩn ra, lau tay qua loa vào khăn, lấy chiếc điện thoại đang kẹp giữa vai và cổ xuống, đưa ra trước mắt nhìn. Không sai, đúng là Kiều Vũ mà.
"Anh hỏi cái đó làm gì?"
Phương Đường không khỏi tò mò. Đậu que là loại rau vào mùa hè, giàu dinh dưỡng, quả non dày thịt, xào lên giòn mềm, có thể trộn nguội hoặc muối chua, từ trước đến nay đều rất được ưa chuộng. Giờ đã sang thu, tuy vẫn còn nhưng đã không còn đúng vụ, nếu muốn ăn thì chẳng phải nên tranh thủ sớm hơn sao?
Ở đầu dây bên kia, Kiều Vũ giải thích suy nghĩ của mình, rồi hỏi cô có biết làm món đậu que xào theo kiểu truyền thống hay không.
"Đậu que xào thì không khó, nhưng sao anh lại hỏi cách làm kiểu cũ? Món Tứ Xuyên này về cơ bản các bước cũng na ná nhau thôi."
Đậu que rửa sạch, tước sợi, bẻ thành từng khúc dài chừng sáu bảy phân. Đun nước cho muối vào chần sơ, đến khi chuyển sang màu xanh đậm thì vớt ra để ráo. Cho nhiều dầu vào chảo, chiên đến khi như da hổ thì vớt ra. Sau đó cho dưa cải mặn băm nhuyễn và thịt băm vào xào cho dậy mùi, thêm hành, gừng, tỏi băm, xì dầu, rượu nấu ăn, tương ớt, cuối cùng cho đậu que vào đảo đến khi nước trong chảo cạn hẳn.
Cách làm đậu que xào tuy có nhiều biến tấu ở chi tiết, nhưng cốt lõi đều xoay quanh chữ xào, đây là món ăn gia đình được người dân khắp nơi yêu thích. Bản thân dưa cải mặn băm vốn đã là món muối trứ danh trong ẩm thực Tứ Xuyên. Khi thịt băm và dưa cải mặn cùng vào chảo, hương vị thơm, ngọt, giòn, mềm, tươi tự nhiên hòa quyện, đúng là cặp bài trùng hoàn hảo. Có thể tưởng tượng được, đậu que tươi khi gặp dưa cải mặn băm sẽ tạo ra "phản ứng hóa học" lớn đến mức nào. Trên mâm cơm mùa hè ngày nào cũng có đậu que xào xuất hiện, cũng là chuyện rất đỗi bình thường.
"Hỏi đậu que ở đâu ngon thì đúng là làm khó em rồi. Vùng quanh Thành phố C trồng đậu que rất ổn mà, dù gì cũng là vùng đất màu mỡ mà." Phương Đường bị Kiều Vũ hỏi dồn dập đến bí đường. Đậu que là loại rau quá quen thuộc, nếu thật sự phải nói nơi nào ngon nhất, e rằng chỉ có thể vào tận vùng núi sâu, nơi ít dấu vết nhân tạo, đất đai màu mỡ, may ra mới tìm được.
Cô vừa chia sẻ suy nghĩ của mình với Kiều Vũ thì ngay ngày hôm sau đã nhận được lời mời từ đoàn phim "Mưa Thu".
"Vì phục vụ việc khảo sát bối cảnh cho phim truyền hình, trân trọng mời cô cùng đến thôn Đại Thụ." Thì ra "Mưa Thu" dự định quay phim tại tỉnh nơi Thành phố C tọa lạc. Nhưng đoàn phim vốn đã có nhân viên chuyên trách, kéo một người ngoài ngành như cô theo liệu có ổn không? Gọi điện hỏi mới biết, quả nhiên là chủ ý của tên "cuồng vợ" chính hiệu Kiều Vũ.
"Lần này không phải quay chính thức, chỉ là một phần trong lịch trình cá nhân kỳ trước của anh thôi. Để có thể tái hiện nội dung phim chân thực nhất, anh cần đến địa phương trước để trải nghiệm cuộc sống ở đó. Quan trọng hơn là trong phim có một manh mối cực kỳ quan trọng là đậu que. Anh chẳng hiểu gì về nó cả, đến đậu que xào còn chưa được ăn bao giờ thì làm sao diễn ra được câu chuyện đúng trọng tâm, làm sao cảm động được khán giả?
Coi như em đi cùng anh đi."
…
Phương Đường cạn lời.
Chẳng phải chỉ là một món đậu que xào thôi sao, có gì ghê gớm đến thế? Ngoài đường thiếu gì quán Tứ Xuyên, vào gọi một đĩa là xong. Toàn là lời hoa mỹ, nói năng bịa đặt, rõ ràng chỉ là cái cớ!
Thế nhưng giọng Kiều Vũ hạ thấp, mang theo chút làm nũng lại khiến cô hoàn toàn không thể từ chối. Thôi được rồi, chỉ vài ngày thôi, coi như đi dã ngoại, tiện thể cho bản thân nghỉ ngơi một chút. Phương Đường vốn là người nghĩ rất thoáng.
Cặp đôi hiếm hoi mấy tháng mới gặp nhau một lần cứ thế vì "tìm kiếm món đậu que chính gốc ngon nhất" mà cùng lên xe buýt vùng quê, hướng về núi sâu.
Đường ở thôn quê gập ghềnh xóc nảy. Hai người nép vào hàng ghế sau, tựa sát vào nhau. Phương Đường nghiêng đầu dựa lên vai Kiều Vũ, nghịch những ngón tay của anh. Khớp ngón cái to, ngón trỏ thon dài, cô lần lượt ấn từ ngón cái sang ngón út, rồi lại từ ngón út trở về ngón cái, chậm rãi đan mười ngón tay vào nhau.
Má phải Kiều Vũ bị những sợi tóc mềm mại của Phương Đường khẽ quệt qua, hơi ngứa. Anh dùng tay còn lại nhẹ nhàng vén tóc cô sang một bên, ngửi mùi dầu gội hương bồ kết thoang thoảng rồi dùng má cọ nhẹ vào cô. Hai người như hai con mèo lớn lười biếng dựa vào nhau, thân thể khẽ đung đưa theo nhịp chuyển động của xe.
Thật là một ngày thích hợp để chợp mắt.
Anh nắng tươi sáng, không khí trong lành.
Ngoài cửa sổ là núi non trùng điệp, núi nối núi, làng nối làng. Phong cảnh dọc đường liên tục thay đổi, càng đi sâu càng có thêm những bức tranh mới mở ra trước mắt. Núi xanh biếc hòa cùng ruộng lúa vàng óng, xe chạy qua cuốn theo đầy lá rụng, đây là mùa thu hoạch.
Thôn Đại Thụ nằm lưng chừng núi, cách đường lớn khá xa. Theo bản đồ, sau khi xuống xe, hai người còn phải đi bộ hơn một tiếng. Kiều Vũ lấy chiếc mũ ngư dân màu xanh đậm từ trong ba lô ra, cẩn thận đội cho Phương Đường, rồi giúp cô chỉnh lại cổ áo bị nhăn. Phương Đường nheo mắt nhìn tuyến đường trên bản đồ, miệng lẩm bẩm: "Rẽ trái, rẽ phải, lên dốc…"
Hai người đi bộ tiếp, băng qua con đường lớn trồng đầy cây ăn quả, đi chừng vài dặm, vòng qua một ngọn núi, trước mắt họ hiện ra một con sông rộng. Nơi này đã cách xa khu dân cư trước đó khá lâu, trước không làng, sau không quán, vô cùng vắng vẻ.
Không có đò, nhưng trong tầm mắt lại xuất hiện một cây cầu tràn nước, trụ cầu làm bằng đá xanh, thẳng tắp nối sang bờ đối diện. Phương Đường vẫy tay ra hiệu với Kiều Vũ sẽ đi qua đây. Để tránh ướt, hai người cởi giày tất, xách trong tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!