Chương 48: Đậu que xào (1)

Edit: Khanh Lam

Beta: Lam Lam

◎Kiều Vũ lật giở tập kịch bản dày trong tay, trong đầu nảy ra một ý nghĩ◎

Hai người men theo con đường nhỏ vắng vẻ bên dòng sông, tiếp tục đi về phía bến xe. Có lẽ vì đã tránh khung giờ tản bộ sau bữa tối và giờ tập thể dục buổi tối nên lúc này ven sông vô cùng yên tĩnh. Dọc đường hầu như không gặp mấy người qua lại, người đi ngược chiều cũng chỉ lác đác vài ba người, tạo nên sự đối lập rõ rệt với khu chợ đêm náo nhiệt.

Phương Đường được Kiều Vũ nắm tay, bước đi trên lối nhỏ. Nhớ lại màn đối thoại giữa anh và người qua đường lúc nãy, cô tò mò khẽ lắc nhẹ bàn tay đang được nắm, hỏi: "Đại Chí là ai vậy? Tên ở nhà của anh à?"

Kiều Vũ đung đưa bàn tay trái đang đan chặt theo động tác của cô, giọng thản nhiên: "Không biết."

"Vậy tức là anh lừa người ta rồi?" Phương Đường nói chậm rãi, nhưng tay lại không đồng tình mà buông ra, miệng không nhịn được trách anh vì hành vi bịa chuyện: "Anh không sợ bị vạch trần ngay tại chỗ sao?"

Kiều Vũ liếc nhìn bàn tay trống không, chậm rãi đút tay vào túi áo, mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, không để ý gì, giải thích: "Không sợ. Bị vạch trần thì xin lỗi, nói là nhận nhầm người là được. Bà dì đó cũng sẽ hiểu thôi. Phương Đường, em đừng căng thẳng."

Phương Đường bị Kiều Vũ nói trúng tim đen. Từ lúc ra khỏi nhà, trong lòng cô luôn âm ỉ lo lắng về thân phận ngôi sao của anh. Dù dùng ẩm thực hay những câu chuyện khác để phân tán sự chú ý, nỗi bất an ấy vẫn lặng lẽ bám riết, không sao xua đi được. Nếu thật sự bị người khác phát hiện thì phải làm sao, cô phải làm sao đây?

Nhìn ánh mắt bạn trai chuyên chú dõi theo mình, cô khẽ thở dài, tự nhủ có lẽ do bản thân hay lo xa. Quả thật trong tình huống vừa rồi, cách xử lý của Kiều Vũ là lựa chọn tốt nhất. Người của bên tạp chí vẫn còn ở gần, làm lớn chuyện thì không hay.

Kiều Vũ lặng lẽ nhìn khuôn mặt Phương Đường, nhìn hàng mày thanh tú của cô cau lại rồi dần giãn ra, nhìn cô thở phào nhẹ nhõm.

Nghĩ lại cũng buồn cười. Nếu là người khác hẹn hò với một nam diễn viên nổi tiếng, e rằng đã sớm khoe khoang khắp nơi. Chỉ có cô gái đơn thuần, lương thiện này mới ngay lập tức nghĩ đến những điều nghe qua tưởng chừng chẳng liên quan như an toàn cá nhân, lo lắng liệu có ảnh hưởng đến trật tự đường phố hay không.

Kiều Vũ hiểu Phương Đường vẫn chưa quen. Hoặc nói đúng hơn, hai người họ vẫn chưa đủ thấu hiểu nhau nên mới phản ứng thận trọng đến mức ấy. Hai lối sống khác biệt va chạm vào nhau, khó tránh khỏi phát sinh mâu thuẫn. Thân phận của anh khiến người kia cảm thấy phiền toái, anh rất áy náy, nhưng tuyệt đối không có ý định buông tay. Trên đời này làm gì có cặp đôi nào không cãi nhau, huống chi hai người họ vốn rất ăn ý, chẳng qua chỉ bất đồng ở vài chuyện nhỏ mà thôi.

Kiều Vũ đã sớm quyết tâm sẽ cùng Phương Đường đi thật lâu dài. Anh sẽ không dễ dàng buông tay người con gái mà anh phải nỗ lực hết sức mới theo đuổi được. Anh muốn Phương Đường dần quen với cuộc sống của mình. Dù bị nói là ích kỷ hay mặt dày cũng được, anh muốn cô chấp nhận mọi khó khăn và những điều không thích ứng được. Đó là một sự mạnh mẽ âm thầm, ăn sâu vào tận xương tủy, từng chút một ảnh hưởng đến Phương Đường trong mỗi lần anh tiến lại gần.

Hoa đào ven bờ sông vẫn nở rộ trong đêm. Gió thổi qua, cánh hoa rơi lả tả. Dưới tán cây, đôi tình nhân thì thầm trò chuyện, dù có tranh cãi cũng vẫn đẹp đẽ.

Có mấy cánh hoa nhẹ nhàng rơi lên tóc và vai Phương Đường. Kiều Vũ lặng lẽ tiến lại gần, gỡ một cánh hoa xuống, khẽ thổi bay đi.

Phương Đường vốn đứng đối diện anh sau khi buông tay, nay bị anh vòng tay ôm vào lòng, hơi không được tự nhiên. Giọng cô hạ thấp, câu hỏi cũng trở nên mềm mại hơn: "Anh thuyết phục được đứa trẻ đó bằng cách nào vậy?" Cô đâu thấy anh nói gì nhỉ?

Kiều Vũ cười đầy ẩn ý, rút tay còn lại từ túi áo khoác ra, mở lòng bàn tay ra, trong tay anh là một viên kẹo sữa bạc hà: "Lúc nãy thu ngân trong tiệm cho anh, anh chia cho thằng bé một viên."

Giọng anh đắc ý, mũi khẽ hếch lên. Dường như vẫn chưa đủ, anh bóc kẹo, làm một động tác vô cùng đẹp mắt rồi bỏ vào miệng, chớp chớp mắt, tựa đầu lên vai cô.

Người đẹp trai đúng là đi đến đâu cũng có ưu đãi.

Phương Đường dở khóc dở cười. Hóa ra là anh may mắn nhặt được kẹo, lại còn gặp đúng một "đồng bọn" thích đồ ngọt. Cảm nhận hành động làm nũng cầu hòa của bạn trai, cô đưa tay vỗ nhẹ lên lưng anh, trêu chọc: "Vừa nãy làm em giật mình, em còn tưởng phải kéo anh chạy trốn cơ."

"Xem ra em rất mong anh bị người ta phát hiện nhỉ?" Kiều Vũ cười trêu, đầu đặt trên vai Phương Đường khẽ rung lên: "Bé Đường Đường ơi, anh bị fan phát hiện em vui lắm à? Hay để anh chiều lòng em, c** đ* chạy một vòng chỗ đông người nhé?"

Lại bắt đầu rồi. Phương Đường véo nhẹ cơ lưng anh: "Anh còn không biết xấu hổ dám nói! Cởi cởi cởi, coi chừng cảm lạnh đấy!"

Đừng nhìn Kiều Vũ mặc áo trông cao gầy, thực ra anh đúng chuẩn "giá treo quần áo", mặc thì gầy, cởi ra là có cơ, càng nhìn càng thấy đẹp.

Bầu trời đêm lấp lánh sao, tựa như đôi mắt của người yêu, ánh lên dòng chảy tình ý.

Hai người cười nói một lúc rồi dần yên lặng, tựa vào gốc cây, lặng lẽ không nói lời nào, để mặc thời gian dịu dàng tí tách trôi qua.

Thời gian yêu em giống như dòng sông kia, dâng đầy từng chút, hợp thành dòng lớn cuồn cuộn chảy, hòa vào biển cả.

"Phương Đường."

"Hửm?"

"Hôm nay lúc em chưa về, thầy có nhờ anh. Thầy nói hy vọng sau này anh có thể chăm sóc em thật tốt. Anh đã đồng ý rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!