Chương 47: Mì chua cay

Edit: Khanh Lam

Beta: Lam Lam

◎vừa vặn hoàn hảo◎

Khu đại học nơi tọa lạc ba trường lớn có một khu chợ đêm sầm uất chẳng kém gì trung tâm thành phố. Mỗi khi chiều xuống, những dãy đèn nhỏ ven đường đều được thắp sáng đồng loạt. Các quầy hàng bé xíu nối tiếp nhau san sát, sắc màu rực rỡ vô cùng bắt mắt, người qua kẻ lại tấp nập không ngớt, đèn đuốc sáng trưng, nhộn nhịp suốt cả đêm. Trong toàn bộ khu chợ đêm ấy, nơi đông khách nhất cũng là nơi được sinh viên và cư dân quanh vùng yêu thích nhất, chính là con phố chuyên bán đồ ăn vặt.

Đứng ở đầu phố nhìn sang bên trái là các chi nhánh của những thương hiệu lâu đời nổi tiếng ở Thành phố C: Đầu thỏ mẹ già, Sương sáo buồn bã, Bánh bao nhà họ Hàn, Bánh trôi nước nhà họ Lại, Tam đại pháo, Gà xiên nhúng chậm… Còn phía bên phải là những quầy hàng nhỏ nối tiếp nhau không dứt: xe đẩy bánh mì lạnh, mì lạnh, chân gà ngâm bí truyền, xiên que lẩu lạnh…

Thôi Tiểu Hoa phồng đôi má bánh bao, ngây người đứng ở ngã rẽ, nhất thời không biết nên làm gì.

Đoạn Hựu Nhất kéo cô ấy sang lề đường, hạ giọng than thở: "Đứng ngây ra giữa đường làm gì, chắn lối người khác kìa."

"Hựu ngốc…" Mắt Thôi Tiểu Hoa lấp lánh như chứa đầy sao, miệng cứ mở ra rồi lại khép vào, do dự chưa nói tiếp.

"Sao vậy?" Phương Đường từ phía sau bước tới. Khi nãy cô và Kiều Vũ đi chậm lại để nói chuyện, đến lúc hoàn hồn thì đã thấy Đoạn Hựu Nhất kéo Thôi Tiểu Hoa sang một bên như đang bàn bạc gì đó, gương mặt cô gái đầy vẻ rối rắm.

Thôi Tiểu Hoa như nhìn thấy cứu tinh, lập tức quay phắt đầu lại, khuôn mặt bánh bao đáng yêu tràn đầy mong đợi: "Đàn chị ơi! Ở đây có nhiều đồ ăn ngon quá, em không biết nên ăn gì nữa."

Cô ấy mới đến Thành phố C chưa lâu, ban ngày đi học, ban đêm làm thêm, cũng chưa từng có dịp dạo kỹ khu chợ đêm lớn gần Đại học S này. Tối nay đột nhiên nhìn thấy nhiều món ngon như vậy, lòng lập tức rối bời.

"Bên này có thịt xiên nướng thơm quá. Bên kia có cơm dứa trông ngon mắt ghê. Hu hu hu… Thật sự khó chọn quá."

Ui chao, không biết ăn gì đúng là một nỗi phiền não đáng yêu mà.

Phương Đường ngạc nhiên hỏi: "Hai em chưa ăn tối à?"

Ban đầu cô rủ họ ra ngoài vốn chỉ định đi dạo sau bữa tối. Người ta vẫn nói ăn xong đi bộ trăm bước, sống đến chín mươi chín tuổi. Sau bữa tối, nghỉ ngơi hai ba chục phút rồi ra ngoài tản bộ là cách tiêu cơm tốt nhất. Hành động tốt cho sức khỏe phải phù hợp hoàn cảnh, nếu bụng đói mà đi dạo thì mục đích ban đầu đã khác đi rồi.

Thôi Tiểu Hoa lắc đầu rồi lại gật đầu, nghiêng đầu giải thích: "Trong bếp còn ít rau chưa dùng hết, Hựu ngốc sợ lãng phí nên xào lên ăn tối. Nhưng giờ lại đói rồi." Nói xong còn lấy tay nhẹ nhàng xoa xoa bụng mình.

"Bắp cải xào, cải trắng xào dầu." Đoạn Hựu Nhất ngượng ngùng gãi đầu: "Chỉ làm hai món đơn giản vậy thôi. Vốn còn định nấu thêm bát canh, nhưng chỉ còn chút giá đỗ, không đủ nên thôi."

Không có lấy một chút thịt nào. Phương Đường thầm nghĩ, thảo nào con gái người ta lại đói, không giảm cân mà chỉ ăn rau thì sao chịu nổi. Nhưng trước một nhân viên tốt bụng đủ khiến cả nước cảm động thế này, cô cũng chẳng nỡ trách cậu ấy sao không lấy xúc xích hay giăm bông trong sân ra thái, hoặc rã đông thịt tươi trong ngăn đá để nấu. Ăn gì mới được đây, cô cũng bắt đầu thấy khó xử.

"Quán mì chua cay phía trước ăn cũng được, đi quán đó đi, anh mời." Kiều Vũ đứng sau Phương Đường nãy giờ không nói gì bỗng nhiên lên tiếng.

"Thật ạ?" Thôi Tiểu Hoa ngước nhìn Kiều Vũ bằng ánh mắt sùng bái như nhìn thần tượng.

"Tất nhiên."

"Tuyệt quá!" Được Kiều Vũ mở lời, Thôi Tiểu Hoa như chó săn nhỏ vừa tìm thấy mục tiêu, "vèo" một cái kéo tay Đoạn Hựu Nhất lao thẳng vào phố ăn vặt.

Phương Đường thì nhìn Kiều Vũ, không nói gì.

"Buổi tối toàn uống rượu, em cũng ăn chút đi." Kiều Vũ cười nhắc cô.

Phương Đường nhớ lại cảnh Kiều Vũ bị Giáo sư Phương kéo uống không biết bao nhiêu ly, mấy món nhắm cũng bị ăn sạch, chẳng biết rốt cuộc vào bụng ai. Nói chung quả thật không no: "Ừm, đi thôi."

Đi được hai bước, cô lại quay đầu dặn thêm: "Đừng gọi cay quá, dạ dày anh cần nghỉ ngơi."

Kiều Vũ nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, nụ cười càng ngọt ngào hơn hẳn.

Khi Kiều Vũ nắm tay Phương Đường bước vào quán, mấy người đi trước đã gọi xong món và tìm được chỗ ngồi. Thôi Tiểu Hoa thấy hai người thong thả đi vào thì liên tục vẫy tay.

"Gọi gì rồi?" Phương Đường cười, cầm hóa đơn đặt trên bàn lên xem: "Hai bát bún chua cay. Hai em không gọi thêm ruột non heo à? Chỉ ăn bún thì chưa tính là trọn bộ đâu."

Đoạn Hựu Nhất tò mò hỏi: "Ăn món này còn có quy tắc ạ? Đàn chị có gợi ý gì không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!