Chương 46: Kẹo bông gòn

Edit: Khanh Lam

Beta: Lam Lam

◎Vị ngọt quánh tan ra trong miệng◎

Bạn đã từng thấy có ngôi sao nào nhàn rỗi đút tay vào túi quần đi dạo ngoài phố chưa?

Làm ơn đi, hễ là người trong giới giải trí mà thông minh và danh tiếng chút chút thì đều sẽ không ngu mà làm chuyện dễ gây náo loạn như thế.

Phương Đường cũng đã nghĩ vậy.

Cô vốn cho rằng Kiều Vũ đã dám chắc nịch bảo đảm với mẹ Phương thì hẳn là đã chuẩn bị sẵn mấy thứ như cải trang ngụy trang rồi. Nghĩ đến mấy tin nhỏ lặt vặt hai người từng gây ra trước đó, cô còn cẩn thận cân nhắc xem có nên học theo anh, trang điểm thay đổi tạo hình một chút hay không.

Kết quả lại không ngờ người này chỉ việc nhét tay vào túi, thẳng tay mở cửa định đi ra ngoài.

"Khoan đã!" Phương Đường vội vàng giơ tay kéo Kiều Vũ lại, chỉ thấy trên mặt anh hiện rõ một dấu hỏi to đùng.

"Anh cứ vậy mà ra ngoài không sợ bị người ta nhận ra sao?"

Kiều Vũ nhếch khóe môi, đôi mắt cưng chiều nhìn cô bạn gái hay lo nghĩ, cười đáp lại sự quan tâm của cô: "Không sao đâu, hôm nay anh đến đây không làm kinh động truyền thông."

Phương Đường nhíu mày nhìn anh. Cao lớn và mảnh khảnh – hai tính từ tưởng chừng mâu thuẫn lại tồn tại một cách hài hòa trên người anh. Gương mặt tuấn tú, mái tóc hơi rối, bộ đồ vest chỉnh tề mặc lúc sáng đã được thay bằng chiếc áo len chui đầu cũ rộng thùng thình của Giáo sư Phương. Quả thật, nếu chỉ liếc qua trong chốc lát mà không nhìn kỹ, người đi đường rất khó nhận ra người đàn ông ăn mặc quê mùa bình thường này chính là nam diễn viên Kiều Vũ rực rỡ trên màn ảnh. 

Nhưng Phương Đường vẫn không yên tâm: "Em thấy anh đeo thêm cặp kính thì hơn, phòng nghỉ trong tiệm còn để tóc giả của anh trước kia đúng không, chọn một cái đội lên đi. Với lại không phải anh từng đóng phim bối cảnh thời xưa sao, tém tém cái hào quang lại đi, làm quần chúng, thị dân nhỏ lẻ gì cũng được, tóm lại là đừng có nổi bật quá."

Kiều Vũ làm diễn viên kịch nói nhiều năm, so với ngoại hình tuấn tú thì thứ dễ thấy nhất chính là khí chất vượt trội của anh. Phương Đường lo rằng dù anh có thay đổi trang phục tạo hình thì vẫn sẽ bị những fan quen mặt nhận ra. Hơn nữa, cho dù không phải fan của anh, khi thoáng thấy một chàng trai đẹp nổi bật giữa đám đông, người qua đường cũng sẽ vô thức nhìn đi nhìn lại mấy lần, cứ nhìn mãi rồi rất có thể sẽ phát hiện ra điều bất thường.

Vì vậy, cho dù hội trưởng khu vực của hội fan Kiều Vũ có trấn an thế nào đi nữa, Phương Đường vẫn lý trí phân tích những tình huống xấu có thể xảy ra: Nếu người qua đường nhận ra Kiều Vũ thì hơn 90% khả năng sẽ hò hét gây ồn ào, đến lúc đó không chỉ gây hỗn loạn mà còn có thể bị fans vây quanh đuổi theo, làm cho mọi thứ rối tung. Một buổi tản bộ sau bữa tối vốn rất đơn giản lại kéo theo phiền phức không cần thiết, hoàn toàn không đáng, hơn nữa còn khiến Kiều Vũ vốn đã mệt lại càng mệt thêm, nên cô mới cẩn thận đủ đường trong chuyện ăn mặc.

"Nghe em." Kiều Vũ đồng ý rất dứt khoát.

"Chỉ có hai người mình ra ngoài thì dễ gây chú ý quá, em nói với Đoạn Hựu Nhất và Thôi Tiểu Hoa một tiếng, tối nay cùng đi chợ đêm đi."

Kiều Vũ bĩu môi, không tỏ rõ thái độ gì với đề nghị này. Thật ra lúc từ sân bay đến đây hôm nay anh đã có cải trang rồi, một người luôn tỉ mỉ như anh sao có thể phạm phải sai lầm rõ ràng như vậy, chỉ là để đồ cải trang trong xe mà thôi. Vốn anh định xuống dưới nhà rồi thay, không ngờ vừa đến cửa đã bị bạn gái lo lắng đủ đường kéo tay lại, nói một tràng dài. Trong lòng anh nghĩ thầm: Ha, mấy người xem đi! Thấy Phương Đường quan tâm tôi chưa!

May mà Phương Đường không biết.

Tâm trạng tốt lên, đương nhiên anh thuận theo ý bạn gái, cô nói gì thì là vậy. Chỉ là sau đó nhắc đến việc thêm hai người nữa thì anh không mấy vui vẻ cho lắm. Trong mắt anh, thêm hai người tức là thêm hai cái bóng đèn sáng choang, phá hỏng khoảng thời gian ngọt ngào anh đã tưởng tượng, nhưng sợ rằng nếu nói ra thì buổi hẹn hò sẽ đổ bể, anh đành im lặng.

Im lặng tức là ngầm đồng ý, Phương Đường vui vẻ lấy điện thoại ra cúi đầu nhắn tin cho Đoạn Hựu Nhất và Thôi Tiểu Hoa, rất nhanh đã nhận được hồi âm.

"Chúng ta tập trung ở tiệm ăn gia truyền nhà họ Phương." Cô cười, giơ điện thoại lên.

Đi thôi. Kiều Vũ nhìn nụ cười rạng rỡ của bạn gái, xoay người đi trước dẫn đường.

Lưu Ngọc dựa ở cửa, mặt mày cười tươi rói, vẫy khăn tay với Phương Đường: "Con gái, con rể chơi vui nhé!"

Phương Đường quay đầu nhìn mẹ, gật đầu.

Trong tiệm ăn gia truyền nhà họ Phương, Thôi Tiểu Hoa và Đoạn Hựu Nhất đã chờ sẵn. Vốn dĩ buổi chiều sau khi dọn dẹp và chuẩn bị xong, hai người vẫn ở lại tiệm, lúc nhận được tin nhắn của Phương Đường thì vừa ăn cơm xong. Thật ra Phương Đường rất áy náy vì chiều nay về sớm, nhưng cô vừa bước vào tiệm còn chưa kịp áy náy thì đã bị Thôi Tiểu Hoa kích động nhào tới ôm chầm lấy: "Đàn chị! Ảo diệu quá thể luôn! Là Kiều Vũ đó!

Chiều nay bọn em mới nghe radio, không ngờ anh ấy đã xuất hiện, đúng là nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới liền, linh thật!"

"Ha ha." Điểm này cô cũng thấy rất thần kỳ, lặng lẽ quay đầu liếc nhìn người đứng bên cạnh.

Kiều Vũ mặt không cảm xúc kéo người đang bám trên người Phương Đường ra: "Anh đi thay đồ." Ném lại một câu nhẹ bẫng như thế rồi bước vào phòng nghỉ.

Thôi Tiểu Hoa còn chưa kịp phản ứng, kinh ngạc nhìn hai bàn tay mình, người luyện võ nhiều năm như cô ấy vậy mà lại bị người ta kéo ra mà không hề phòng bị sao!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!