Chương 38: Bánh trôi ngọt lên men

Edit: Yomost + Khanh Lam

Beta: Lam Lam

◎Rượu không say lòng người tự say◎

"Làm phiền mang cho tôi hai vỉ bánh bao thủy tinh."

Phương Đường lật menu cầm trên tay ra, tiếp tục nói với nhân viên phục vụ: "Cùng với một đĩa bánh gạo mềm, một bát bánh trôi rượu nếp." Sau đó cô lại quay sang cắt ngang hai người vẫn còn đang tranh cãi: "Hai đứa muốn ăn gì?"

"Em cũng muốn ăn bánh trôi gạo nếp."

"Tôi không ăn đồ ăn của bà dì!" Cô gái đeo túi không hề cảm kích chút nào.

Đoạn Hựu Nhất cũng rất tức giận với thái độ mất lịch sự của cô ấy: "Sao cậu có thể nói chuyện với đàn chị như vậy chứ! Hơn nữa cậu cũng không phải bạn gái của tôi, cậu quản tớ làm cái gì!"

"Sao lại không liên quan đến tớ, là cô bảo tớ bình thường phải quan tâm cậu, đừng để cậu bị người xấu lừa mà."

"Đàn chị nhìn giống người xấu lắm ư!"

Đúng vậy, vừa nhìn đã thấy tôi không giống người xấu rồi. Phương Đường cắn một miếng bánh bao vừa ra lò, gật đầu thể hiện thái độ tán thành. Bánh bao thủy tinh vỏ mỏng nhân nhiều, vỉ bánh bao núng nính trong veo bày trên bàn trông hết sức vui mắt. Tốc độ lên món của quán này rất nhanh, mùi vị cũng không tệ, Phương Đường rất hài lòng.

"Ai biết được." Thôi Tiểu Hoa mím môi: "Chỉ là cậurất ngốc, toàn bị lừa rồi còn giúp người ta đếm tiền, cậu quên chuyện trước đây cậu đỡ người ta qua đường bị người ta lừa tiền rồi à."   

"Việc nào ra việc đó, tớ giúp đỡ mười người già mới gặp phải một người như vậy, hơn nữa người ta gặp khó khăn tớ giúp một tay thì sao chứ!" Đoạn Hựu Nhất không vui nói: "Chẳng lẽ lại như cậu, nhìn thấy ăn mày không thèm liếc mắt nhìn một cái là đúng sao?"

Phương Đường gật đầu, hay giúp đỡ người khác chuyện tốt, trong số những người ăn xin cũng có người thật sự gặp khó khăn cần người khác giúp đỡ. Cô nhận lấy đĩa bánh gạo nếp và hai bát bánh trôi rượu nếp từ tay nhân viên phục vụ, lại gắp một cái bánh bao thủy tinh lên chấm vào rượu gạo trong bát nếm thử, rồi cắn một miếng nửa bên bánh bao đã được ngâm mềm, ừm, ăn như này cũng rất ngon~

"Cậu cũng có biết kẻ ăn mày đó là thật hai là "Cái Bang" lừa đảo đâu. Báo chí thời sự đều đang tuyên truyền mười chiêu trò lừa đảo mới nhất, có mấy nơi còn nâng cấp lên thành tập đoàn lừa đảo giả vờ thành người gặp khó khăn để lừa lấy lòng xót thương của người khác." Thôi Tiểu Hoa không phục: "Cũng do cậu dễ tin người nên mới dễ bị người ta lừa, cẩn thận kẻo có ngày bị người ta đánh thuốc mê mổ thận đem bán ấy chứ…"

"Còn tốt hơn người vô tình vô nghĩa như cậu!"

"Tớ vô tình vô nghĩa ư? Tớ vô tình vô nghĩa mà tớ lại đi theo cậu à!" Thôi Tiểu Hoa vô cùng tủi thân, nước mắt lại giàn dụa.

Ôi trời, sao lại khóc nữa rồi, Phương Đường nhức đầu nhanh chóng gắp một miếng bánh bao lên nhét vào miệng cô ấy.

"A…" Miệng đột nhiên bị lấp kín, Thôi Tiểu Hoa trừng to mắt nhìn chằm chằm vào Phương Đường

"Ăn nhanh ăn nhanh đi, không ăn nữa là nguội mất đấy." Phương Đường gọi với hai người đang cãi nhau lại, cô kéo Đoạn Hựu Nhất đang đứng ngồi xuống: "Ăn xong rồi nói tiếp."

"Chị!" Thôi Tiểu Hoa dùng tay lấy bánh bao ra, đang định nói gì đó, không ngờ Phương Đường lại nhanh tay vươn đũa tới, lại nhét một cái bánh bao vào miệng cô bé.

"Mọi người xung quanh đều đang xem trò vui đấy, còn ngại chưa đủ mất mặt à." Lấy thân phận chị lớn ra, Phương Đường nghiêm mặt giọng điệu mạnh mẽ, rất có phong thái của người nói một không nói hai.

Thôi Tiểu Hoa lập tức im lặng, lặng lẽ ăn cái bánh bao trong miệng.

Bây giờ mới chịu ngoan ngoãn, Phương Đường nhoẻn miệng cười khen ngợi, lại quan tâm Đoạn Hựu Nhất ngồi ở bên cạnh: "Có đủ ăn không? Không đủ chúng ta lại gọi thêm."

"Vậy để em gọi thêm một phần bánh vỏ cua." Đoạn Hựu Nhất uống từng ngụm bánh trôi rượu nếp, nói với Phương Đường: "Đàn chị, chị không biết đó chứ, bánh vỏ cua là món ăn vặt đặc sản ở đây đấy, nhân bánh có bốn loại rau tề thái, mỡ hành, đường trắng, đậu đỏ trộn với dầu mè. Trong sách viết "Vỏ ngoài có mùa vàng óng giống như vỏ cua, béo ngậy nhưng không ngấy, giòn tan tơi xốp, bánh nhân đường ngọt dịu, bánh nhân mặn tươi ngon" không nên bỏ lỡ.

Em thấy vừa nãy chị không gọi món này."

"Thế nên mới muốn mời em làm hướng dẫn viên du lịch đó. Thế mà lại chỉ liếc mắt đưa tình, chỉ đáng thương cho đàn chị như chị không thể làm gì khác hơn là tự mình gọi bừa vài món thôi." Phương Đường dí dỏm nói, múc một muôi bánh trôi hấp dẫn bỏ vào miệng.

Thôi Tiểu Hoa nghe thấy bốn chữ "liếc mắt đưa tình" thì không khỏi đỏ mặt: "Chị thật sự là đàn chị của cậu ấy sao?"

"Nói đúng ra thì hai bọn chị không học cùng một trường, là học ở hai trường đại học cạnh nhau, cậu ấy học ở đại học S, chị học ở đại học T, cùng trong một làng đại học."

"Tớ làm thêm trong quán cơm của đàn chị. Lần này cậu yên tâm đi, đừng có về lại nói lung tung với mẹ tớ đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!