Chương 36: Bánh bao nhân trứng sữa

Edit: Chanh

Beta: Lam Lam

◎Buổi hẹn đầu tiên ở đầu phố cổ và tin đồn ngọt ngào◎

Ngày nghỉ, sau một giấc ngủ dài trọn vẹn, Kiều Vũ bị Trương Cường túm chăn lôi thẳng khỏi giường.

"Mặt trời mọc cao ba sào rồi mà cậu còn ngủ cái gì nữa!" Tiếng gầm của anh Cường vang vọng khắp căn phòng.

Kiều Vũ thờ ơ dùng tay trái vò mái tóc xoăn rối, tay phải ngoáy ngoáy tai, hất lời quản lý sang một bên rồi thong thả ngồi phịch xuống chiếc sô pha êm ái cạnh cửa sổ phòng khách sạn. Dao nĩa khẽ chạm vào nhau, anh ung dung thưởng thức bữa sáng muộn. Bánh bao nhân trứng sữa còn bốc khói xoa dịu dạ dày anh, cũng phần nào xoa dịu nỗi tiếc nuối vì kỳ nghỉ này không thể hẹn hò cùng bạn gái.

Đúng vậy, từ hôm qua anh đã chính thức có bạn gái rồi.

Không phải người "vợ" giả trong kịch nói, phim truyền hình hay điện ảnh, cũng không phải bạn gái tin đồn do truyền thông suy đoán, mà là một mối quan hệ công khai, đường đường chính chính. Tất cả đều mới mẻ khiến anh phấn khích đến lạ. Vì thế, bất chấp áp lực quay phim cường độ cao và yêu cầu khắt khe của đạo diễn Cố, vừa kết thúc công việc, anh đã lập tức kéo Phương Đường đi thực hiện buổi hẹn hò đầu tiên của hai người.

Địa điểm là tiệm bánh Hà Hòa Ký ở đầu phố cổ.

Con phố xưa cổ kính vẫn y như những gì anh từng viết trong thư gửi Phương Đường vài tháng trước: tĩnh lặng, dịu dàng. Hoàng hôn buông xuống, đèn đường dần sáng lên trong chiều chạng vạng, lác đác vài người qua lại. Tất cả đẹp như một khung cảnh trong bức ảnh cũ, in hằn trong ký ức thời gian. Hai người nắm tay nhau bước trên con đường lát đá xanh, len lỏi qua con ngõ hẹp quanh co, bên tai văng vẳng tiếng nước nhỏ tí tách từ mái hiên xuống mặt đất.

"Không sao thật chứ?" Giọng nữ trong trẻo phá tan sự yên tĩnh.

Kiều Vũ không đáp, chỉ quay sang mỉm cười với cô, vẫn là cặp kính gọng kiểu quý ông xưa và chiếc mũ dạ xám đậm. Sau tròng kính, ánh mắt anh như đang trấn an, chan chứa ý cười.

Được rồi, Phương Đường tự buông xuôi nghĩ. Vài tiếng trước mới vừa thổ lộ lòng mình, ngay lập tức đã đi hẹn hò, e rằng ngày mai công khai luôn cũng không chừng, tốc độ này chắc đuổi kịp tên lửa mất thôi. Nghĩ lại từng chút một từ khi hai người quen nhau đến giờ, sao lại "vèo" một cái đã đến bước này rồi?

"Sắp tới rồi." Kiều Vũ siết chặt tay cô, tay còn lại khẽ chỉ về phía trước: "Đi thêm năm phút nữa là đến. Trước khi tới anh đã gọi hỏi ông chủ rồi, tối nay mở cửa đến chín giờ, không cần lo."

"Chúng ta cũng đâu ở lại lâu vậy, mới bảy giờ thôi mà."

Mũi cô bỗng bị người nọ khẽ nhéo một cái.

"Anh đảm bảo lát nữa em thấy tay nghề của thầy là quên cả bước đi luôn." Kiều Vũ cười đùa, tiện tay chạm nhẹ vào chóp mũi cô.

Động tay động chân cái gì chứ?

Phương Đường liếc anh: "Có vẻ như anh còn hiểu hơn em nhỉ?"

Kiều Vũ chỉ cười mà không đáp.

Tiệm bánh Hà Hòa Ký quả nhiên là cửa hiệu lâu đời vùng Giang Nam. Biển hiệu chữ vàng khắc gỗ sơn son nổi bật; lớp gỗ trước cửa tiệm nhuốm màu năm tháng, vệt nước ẩm, rêu xanh thẫm và những vết xước tự nhiên hằn rõ; bậu cửa còn lờ mờ dấu vết từng bị vô số người giẫm qua. Thế nhưng tiệm bánh nhỏ ẩn sâu trong con ngõ cổ này lại không hề mang cảm giác xuống cấp.

Còn cách cửa tiệm hơn mười bước đã có thể ngửi thấy hương bánh thơm lừng tỏa ra, hơi nóng từ xửng hấp bốc lên nghi ngút, hương đào hoa, hoa quế, hoa sen truyền thống hòa quyện khiến người qua đường không khỏi dừng chân.

Con phố tĩnh lặng, tiệm bánh lại nhộn nhịp. Sự đối lập ấy cứ vậy hiện ra trước mắt Phương Đường.

"Thú vị chứ?" Kiều Vũ khẽ cười. Nhưng rõ ràng cô cũng như những người qua đường kia, bị hương thơm quyến rũ đến mê mẩn, chẳng còn nghe thấy anh nói gì nữa.

"Thơm quá…" Cô bước lại gần thêm một bước, rồi thêm một bước nữa, bất giác tiến sát cửa tiệm, chớp mắt đã đứng trong đại sảnh. Kiều Vũ theo sau, thong dong bước vào, vô cùng hứng thú nhìn vẻ mặt ngẩn ngơ của cô.

Định Thắng, Kim Tiền Phương, Bách Quả Mật, bánh mỡ heo, bánh kẹp hạt thông tiêu muối, bánh hoàng thiên hạt thông, bánh kéo hoa hồng, bánh hoa mai, vân phiến… Những món từng được gói gửi cho cô qua bưu kiện nay đều hiện ra trước mắt, như một bữa tiệc bánh ngọt Thành phố Tô trong mơ.

Đặc biệt là bánh hoa mai, lúc nào Phương Đường cũng nhớ tới những cánh mai tinh xảo như thật, tạo hình độc đáo khéo léo, hương vị ngọt thanh đến mê say. Đường nét độc đáo ấy như có thể đưa thực khách tức khắc đến giữa cảnh mai nở rợp trời trên nền tuyết trắng, chân thực đến ngỡ ngàng. Còn cả ấm trà Bích Đàm Phiêu Tuyết nữa, khó quên quá đỗi, sao lại có loại trà và điểm tâm hợp nhau đến thế?

Giờ đây, cả một mâm bánh hoa mai bày ngay trước mắt cô, từng chiếc nở rộ cạnh nhau, gần như khiến cô hoa cả mắt.

"Cô bé, có thể ăn thử miễn phí đấy, thử một miếng đi." Ông chủ ân cần đưa một chiếc bánh hoa mai qua. Phương Đường vội vàng đón bằng hai tay, ngắm nghía mãi không rời.

"Ha ha, cái này không phải để ngắm đâu, phải ăn mới được." Ông lão nhìn hành động của cô mà bật cười: "Nhìn nữa là chảy mất đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!