*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Khanh Lam
Beta: Cyane
◎Măng tây xào tôm, sườn xá xíu nướng tỏi, canh xương hầm sung tuyết lê bí đao, gạo nếp nhồi củ sen◎
Vào ngày thứ ba trăm sáu mươi lăm cộng thêm năm mươi mốt ngày kể từ khi Phương Đường và Kiều Vũ quen nhau, lễ Thất Tịch hằng năm đã đến. Đây là lần đầu tiên hai người cùng nhau đón Thất Tịch kể từ khi chính thức hẹn hò.
Ngay từ đầu tháng, khi vẫn còn hơn nửa tháng nữa mới tới mùng bảy tháng bảy âm lịch, Kiều Vũ vốn đang quay phim ở xa đã không giấu nổi sự nôn nóng, liên tục nã đạn tin nhắn cho Phương Đường, gửi liền một tràng dài không ngừng nghỉ.
Thông thường, trước ngày lễ, các cặp đôi bình thường sẽ có những đoạn hội thoại kiểu như thế này:
Nữ: "Anh yêu, sắp đến Thất Tịch rồi, mình đi đâu hẹn hò đây?"
Nam: "Nghe em hết nè."
Nữ: "Ghét quá đi~~ Vậy anh đi trung tâm mua sắm cùng em nha?"
Nam: "Được được, nghe em hết. Đây, thẻ của anh đưa em giữ hết."
Nữ: "Yêu anh chết mất!"
Nam: "Anh cũng yêu em!"
Còn các cặp đôi văn thơ lai láng thì thường là thế này:
Thư sinh: "Thư cưu gọi tiếng quan quan,
Bãi sông lặng gió miên man bóng chiều.
Thiếu nữ thùy mị yêu kiều,
Là người quân tử sớm chiều ước ao.
Đêm lành cảnh đẹp thế này, nếu được sánh vai cùng muội, quả là một việc tốt lành hiếm có khó tìm… Chẳng biết… muội có bằng lòng hay chăng?"
(*,;,。
Quan quan sư cưu, tại hà chi châu, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu.
Đây là câu mở đầu bài thơ "Quan Thư" trong Kinh Thi, thường dùng để nói về tình yêu chính đáng, đẹp đẽ và chuẩn mực.)
Tiểu thư: "Đêm Thất Tịch ngắm trời xanh biếc, Ngưu Lang Chức Nữ bắc cầu qua sông. Ngày lành khó gặp, được quen biết huynh là niềm hạnh phúc lớn nhất đời muội, sao có thể không vui mừng cho được. Chỉ thương cho thiên hạ còn biết bao người cô đơn, chẳng có Vương Mẫu ngăn trở mà vẫn lỡ duyên như có Vương Mẫu kề bên, thật đáng buồn đáng khóc…"
Thư sinh: "Muội chớ buồn. Mỗi giọt nước mắt rơi trên gương mặt muội đều như dao cắt trong lòng ta, muội đau một phần, ta đau mười phần. Chỉ trách số phận những người ấy quá lận đận. Thôi thì thôi vậy, gặp nhau say một lần là duyên tiền kiếp, mưa gió tan rồi ai về nơi nấy, chúng ta hà tất phải vì người khác mà phiền lòng?"
Một đôi uyên ương mang nặng nỗi lo thiên hạ liền ôm nhau, cùng nhau ngẩng mặt lên bốn mươi lăm độ buồn bã nhìn lên bầu trời sao.
So với hai kiểu lãng mạn kể trên thì cuộc trò chuyện của cặp đôi mê ăn uống lại có phần… hơi khác người thường?
Kiều Vũ: "Cục cưng ơi, hôn hôn hôn ╭(╯3╰)╮Sắp tới Thất Tịch rồi, mình cùng đi ăn ngon đi. Anh muốn ăn tôm cà ri, đậu masala, cơm chiên gà hạt điều với bánh nướng vị hành."
Phương Đường: "Tháng trước anh về mình vừa ăn ở quán đó rồi. Thất Tịch vẫn nên ăn mấy món truyền thống thì hơn."
Kiều Vũ: " Vậy em iu có đề xuất gì hay không?"
Phương Đường: "Măng tây xào tôm, sườn xá xíu nướng tỏi, canh xương hầm sung tuyết lê bí đao, gạo nếp nhồi củ sen."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!