Chương 32: Gà xào ớt khô

Edit: Nhung

Beta: Cyane

◎Món ăn Phương Đường nấu, vừa vào miệng đã thấm vị, thấm cả vào lòng◎

Khi hương vị của món ăn trái ngược với tâm trạng của người ăn, lưỡi sẽ tự nhiên nghiêng về phía tâm trạng. Dù kẹo có ngọt đến mấy, thì trong miệng kẻ thất tình cũng chỉ có vị đắng mà thôi.

Đi từ khu phố cổ đến khu mới mất gần hai tiếng đi đường, nên lúc Phương Đường tới nhà họ Thẩm thì đã gần trưa. Ăn chút salad trái cây xong, Phương Đường liền theo mẹ Thẩm vào bếp chuẩn bị bữa trưa.

Đối với nhà họ Thẩm, đây là một bữa tiệc Tứ Xuyên đã lâu không được thưởng thức. Mẹ Thẩm không có tay nghề nấu nướng như nhà họ Phương, bình thường chỉ nấu vài món gia đình đơn giản. 

Nay hiếm khi Phương Đường tới, bà ấy vui mừng giao ngay vị trí bếp trưởng cho cô. Đứa nhỏ nhìn từ bé đến lớn, dĩ nhiên bà ấy hoàn toàn yên tâm. Phương Đường tính từ chối nhưng rồi cũng nhận, dù sao cũng đến ăn ké, giúp gì được thì cứ giúp. 

Cô dựa theo nguyên liệu có sẵn trong bếp và thực đơn cơm trưa của mẹ Thẩm mà chế biến, cuối cùng trên bàn có món gà cay, thịt heo xào chua ngọt, miến xào thịt băm, nấm hương kho khoai, rau má trộn… Hai bố con nhà họ Thẩm nghe nói trưa nay có một bàn món cay chuẩn vị Tứ Xuyên thì mừng rỡ vô cùng.

Nguyên liệu làm món gà xào ớt khô là con gà trống mẹ Thẩm mua sẵn từ trước, đã được rửa sạch và chặt thành miếng nhỏ. Phương Đường dùng muối và rượu để ướp gà, cho vào chảo chiên sơ tạo hình rồi vớt ra. Lại đặt chảo lên bếp đun nóng đến bảy phần, đổ gà vào làm chín, đợi mặt thịt hơi săn lại thì vớt ra để riêng. Sau đó cô cho ớt khô vào xào đến khi chuyển màu nâu đỏ, thêm hoa tiêu rang thơm, lại đổ gà vào, thêm rượu nấu, đảo đều, nêm đường, giấm và các gia vị khác, thêm nước dùng rồi xào đến khi gà mềm trở lại. Cô lặng lẽ chờ nước cạn, vừa làm vừa băm nấm hương, nghiền cà tím. Mẹ Thẩm không ngừng gật đầu trước sự nhanh nhẹn của cô. Mẹ Thẩm đang định nhắc nước sắp cạn thì Phương Đường đã xoay lại, nắm một nhúm hành rắc vào chảo đảo đều.

Gà xào ớt khô sau khi bày ra, sắc nâu đỏ bóng mượt, thịt mềm thơm. Dù ớt ở Thành phố Tô không hăng bằng Thành phố C, nhưng dùng đủ nhiều thì mùi cay tê cũng lan khắp không khí. Đợi dọn lên bàn, mẹ Thẩm là người đầu tiên gắp đũa ăn mê say.

Dù trong lòng Thẩm Thuần đầy vị đắng, anh ấy vẫn phải thừa nhận rằng món ăn Phương Đường kế thừa từ tay nghề nhà họ Lưu, quả thật thấm tận đầu lưỡi, thấm tận lòng.

Cả nhà ngồi ăn vui vẻ. Mẹ Thẩm ăn no lại bắt đầu nói đến chuyện đại sự đời người của hai đứa.

"Con quen bạn trai từ bao giờ thế?" Bà ấy thăm dò hỏi Phương Đường.

Có nên nói không? Phương Đường hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn mở miệng: "Mới quen ạ."

"Ôi dào, mới quen thì con nhớ cẩn thận nhé, bây giờ mấy ông lớn tuổi chuyên lừa mấy cô gái trẻ nhiều lắm…" Mẹ Thẩm lập tức nhập vai bà má, kể một tràng đủ thứ chuyện nghe trên báo đài: "… Cho nên Phương Đường à, chọn người phải chọn người đáng tin, mấy kiểu miệng bảo yêu chơi chơi là tuyệt đối không được!"

"Vâng, cảm ơn dì quan tâm. Anh ấy rất đáng tin."

Mẹ Thẩm nghẹn lời, liếc sang bố Thẩm ra hiệu. Bố Thẩm nhận tín hiệu, ho nhẹ nói: "Phương Đường à, con cũng là đứa trẻ mà nhà bác nhìn lớn lên từ nhỏ. Đừng chê bác nhiều chuyện, cứ xem như thay bố mẹ con hỏi một câu. Cậu ấy làm nghề gì?"

Mẹ Thẩm thầm khen chồng một câu trong lòng: hỏi trúng trọng tâm, chọn đàn ông phải xem người, xem nghề.

"… Diễn viên kịch nói." Phương Đường cảm thấy không lành.

Quả nhiên, vừa nghe đến chữ "diễn viên", mẹ Thẩm lập tức phấn khởi, hoàn toàn bỏ qua chữ "kịch nói", bắt đầu thao thao bất tuyệt. Nào là diễn viên ca sĩ là giới giải trí không đáng tin, đừng tin vào trai đẹp, nào là người hàng xóm có con gái mê sao suýt tự tử, nào là mấy đôi nghệ sĩ nhìn vô cùng đẹp đôi mà sau lưng thì ngoại tình ly hôn… Cuối cùng bà nhìn Phương Đường đầy nghi hoặc: "Con thật sự quen người ta hả?

Đừng nói là đu thần tượng gì đó nha."

Phương Đường xấu hổ không biết để đâu cho hết.

"Đừng nói với anh là người đó." Thẩm Thuần đột nhiên chen vào.

Đúng, chính là "người đó". Phương Đường sợ nếu cô nói thật, Thẩm Thuần sẽ bật dậy ngay lập tức, hai người này từ lần đầu gặp đã không hợp rồi. Không khí kỳ lạ trong nhà khiến cô khó chịu. Chạy sớm thôi thì hay hơn nhỉ?

"Bác, dì, chiều con có việc nên xin phép về trước ạ."

"Hả? Không ngồi thêm chút nữa đã? Tối ăn luôn ở đây cũng được mà." Mẹ Thẩm ngạc nhiên.

Phương Đường cười nói: "Thật sự có hẹn trước rồi ạ. Con thấy anh Thuần mới về, để anh ấy nghỉ ngơi, ở bên bác với dì. Lần này con còn ở Thành phố Tô vài ngày, sau vài hôm con sẽ mời bác và dì ra ngoài ăn."

"Ai da, khách sáo quá, ăn ở đâu?"

"Bà đấy, sao không biết khách sáo với con nít gì hết, ra ngoài làm gì, về nhà ăn là được rồi." Bố Thẩm quở trách bạn già nhà mình vài câu.

Thẩm Thuần khuyên nhủ: "Vậy vài hôm nữa rồi bàn tiếp. Phương Đường, anh tiễn em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!