Edit: Tép Mỡ
Beta: Cyane
◎Người đàn ông xa lạ◎
Phương Đường không ngờ cửa nhà vừa mở ra đã thấy một người đàn ông xa lạ.
Chuyện này là sao, nhà mình có trộm à? Không đúng, trộm sao lại có thể thản nhiên mở cửa như vậy, trên mặt còn có vết như bị đánh nữa chứ?
Vì trưa nay đã thoải mái "bắt nạt" người bạn thuở nhỏ một trận nên tâm trạng của Phương Đường rất vui vẻ, cô vừa ngân nga hát vừa nhảy chân sáo vào khu căn hộ số ba, lên đến tầng bốn thì theo thói quen gõ cửa. Cửa mở ra nhưng người ra mở lại là một người đàn ông lạ, anh đứng dưới ánh sáng nên không nhìn rõ biểu cảm. Phương Đường vốn nổi tiếng điềm tĩnh nhưng lúc này không thể giữ bình tĩnh nữa, mắt chăm chú nhìn người đàn ông cao gần 1m9 trước mặt, cô hỏi: "Anh là ai?
Sao lại ở trong nhà tôi?"
Người đàn ông nhúc nhích, dường như muốn nói gì đó, nhưng bị tiếng động bất ngờ vang lên từ phòng khách làm gián đoạn.
"Đường Đường về rồi à?" Giọng nói ấm áp của mẹ Phương Đường – bà Lưu Ngọc vẫn thân thương như mọi khi. Tiếng dép lê lẹp xẹp vang lên, chẳng mấy chốc bà đã bước tới cửa và ôm chặt Đường Đường vào lòng: "Ôi, con gái ngoan của mẹ!"
Lưu Ngọc đã ngoài năm mươi nhưng vẫn chăm sóc bản thân rất tốt. Bà mang khí chất của một mỹ nhân cổ điển, vóc dáng đầy đặn, nấu ăn thì khỏi phải chê, đúng là hình mẫu điển hình của người phụ nữ lý tưởng trong gia đình. Sau khi kết hôn với Phương Nghị, bà vẫn giữ được tính cách như cô gái nhỏ: thích làm nũng với chồng và con gái, thỉnh thoảng còn bày ra vài trò lãng mạn nho nhỏ.
Nghe nói năm xưa chính tính cách ấy đã khiến Giáo sư Phương của chúng ta vừa gặp đã phải lòng, gặp lần hai thì rung động, kiên trì theo đuổi mới có thể rước được mỹ nhân về nhà. Chẳng ai hiểu vì sao một người phụ nữ nồng nhiệt như vậy, lấy một người chồng hiền lành, lại sinh ra được một cô con gái tính tình điềm đạm chín chắn như Đường Đường.
Xem ra không có gì bất thường, Phương Đường cũng vòng tay ôm lại người mẹ hay làm nũng của mình. Nhìn nụ cười rạng rỡ của bà, cô mới yên tâm phần nào, nét mặt trở lại vẻ điềm đạm thường ngày, chỉ là sự hớn hở lúc trước thì không còn nữa.
"Đây là học trò cũ của bố con, hồi con còn học cấp ba có đến nhà mình một lần, nhưng lúc đó con ở ký túc xá chắc chưa gặp được. Mau chào anh Kiều đi nào." Mẹ Phương nhiệt tình giới thiệu người đàn ông lạ mặt, vừa nói vừa kéo tay anh: "Kiều Vũ, đây là con gái cô, tên là Phương Đường, dạo này mới mở một quán ăn gia truyền, rảnh thì nhớ tới ủng hộ nhé, dẫn bạn bè theo cùng nữa, ôi chao chao."
"Hừ! Tôi không có học trò nào như vậy cả!" Bố Phương không biết từ đâu bất ngờ gầm lên một tiếng, khiến Phương Đường giật bắn người.
Người đàn ông lạ mặt, à không, là người mà mẹ Phương gọi là Kiều Vũ sau khi nghe tiếng hét của Giáo sư Phương thì lập tức trở nên ủ rũ, đến mức Phương Đường đang đứng ngay trước mặt cũng có thể cảm nhận rõ ràng bầu không khí sa sút đang bao trùm lấy anh…
Liên tưởng đến vết thương trên mặt anh, Phương Đường dường như đã đoán ra được phần nào chuyện xảy ra. Nhưng điều khiến cô để tâm hơn cả là việc bố cô – người vẫn luôn được biết đến với sự điềm đạm, nho nhã – vậy mà hôm nay lại nổi giận hét lên với người khác. Phải biết rằng từ bé đến lớn, dù cô có nghịch ngợm đến đâu, bố cũng chưa từng nặng lời với cô. Các nghiên cứu sinh và tiến sĩ do ông hướng dẫn ở trường cũng đều nói rằng Giáo sư Phương nổi tiếng là người có tính tình hiền lành.
Hôm nay bố thật lạ quá…
Phương Đường tò mò đến mức không kìm được nữa, chẳng buồn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhìn chằm chằm vào "thủ phạm" trước mặt như thể muốn dùng ánh mắt xuyên thủng anh.
"Chào anh Kiều, em là Phương Đường."
Tên "tội đồ" vẫn còn đứng chắn ngay cửa, Phương Đường phải đợi mấy giây mới nghe thấy Kiều Vũ như sực tỉnh mà lắp bắp đáp lời: "À! Chào, chào em, anh là Kiều Vũ." Bị cô nhìn chằm chằm khiến anh có phần bối rối, cuối cùng cũng nghiêng người nhường lối cho cô vào nhà, rồi lại ngẩn ngơ một lúc mới lững thững đi theo sau vào phòng khách.
Người gì mà kỳ quái, Phương Đường thầm nghĩ.
Bước vào phòng khách sáng sủa hơn, Phương Đường mới nhìn rõ diện mạo của Kiều Vũ. Lông mày, mắt, mũi thanh tú, dáng người thẳng tắp, quả thực là rất đẹp trai. Nhưng lúc này, gương mặt điển trai ấy lại mang theo nét thẹn thùng, có chút lúng túng, tay chân không biết nên để đâu cho phải. Phương Đường không khỏi cười thầm: "Anh Kiều cứ ngồi đi, để em phụ là được rồi." Nhìn dáng vẻ không được tự nhiên này, tám phần là vị đàn anh này không quen đến nhà người khác chơi đây mà.
Kiều Vũ mỉm cười cảm kích với Phương Đường rồi ngồi xuống.
Rất rất lâu sau này, mỗi khi nhớ lại lần gặp đầu tiên đó, Phương Đường đều không khỏi phàn nàn về việc mình đã đánh giá sai ấn tượng ban đầu về Kiều Vũ, thật đúng là nhìn người không thể nhìn bề ngoài.
Trong bếp, Phương Đường xắn tay áo lên, nhận lấy cái thau mà mẹ đưa, cô hỏi: "Tối nay ăn gì vậy mẹ?"
"Ăn ăn ăn, chỉ biết có mỗi ăn thôi." Lưu Ngọc cười, đưa tay chọc vào mũi Phương Đường: "Tiểu Kiều thích ăn chân giò Đông Pha, tối nay làm món chân giò Đông Pha nhé."
Được rồi, khách là trên hết, hơn nữa mình cũng thích ăn mà. Phương Đường gật đầu rồi đổi đề tài: "Hôm nay sao bố lại tức giận vậy, hiếm khi thấy bố nổi nóng thế đó ạ."
"Ông ấy không phải thật sự tức giận, chỉ là thấy thương cho Tiểu Kiều thôi. Mẹ thấy bình thường con cũng ít quan tâm đến phim ảnh, chắc không nhận ra Tiểu Kiều là diễn viên đúng không?"
"Thật hay đùa vậy mẹ." Đàn anh đỏ mặt đó là diễn viên à? Không nhầm đấy chứ?
"Đừng có nhìn người ta hiền lành mà không tin, thằng bé thường đóng vai chính trong kịch nói với phim ảnh đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!