*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trans: Mễ Mễ
Beta: Cyane
◎Mai cua tuyết hoa, cá quýt sóc, vịt om kiểu Tô◎
"Tốt lắm! Mọi người vất vả rồi!" Buổi quay nửa ngày đã kết thúc một cách thuận lợi theo tiếng hô dừng của đạo diễn.
Kiều Vũ giơ tay lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, anh lấy chiếc đồng hồ bỏ túi được chuẩn bị riêng cho việc quay phim trong ngực ra xem, kim đồng hồ chỉ đúng 12 giờ trưa, đã là giờ ăn trưa rồi, người ấy chắc cũng sắp đến.
Ba giờ trước, cô gái mà anh ngày đêm mong nhớ đang ngồi trong sảnh chờ, tay cầm đọc một cuốn tạp chí, bên cạnh cô là một chiếc vali nhỏ màu xanh lam. Vẻ mặt cô tập trung, dáng vẻ im lặng của cô hoàn toàn đối lập với sự ồn ào xung quanh, mái tóc mềm mại của cô khẽ lướt qua tai, buông xuống cổ, tạo nên một đường cong duyên dáng. Một cánh tay rám nắng và rắn rỏi vươn ra, lấy đi cuốn tạp chí đang đặt trên đùi cô.
"Sắp đến giờ lên máy bay rồi."
Phương Đường ngẩng đầu nhìn người đến, mỉm cười: "Vâng, lát nữa lên máy bay anh nhớ trả sách cho em đấy."
Người kia nghe cô nói vậy, liền đưa tay ấn vào đầu xoa xoa mái tóc cô: "Con bé này, anh có cướp của em đâu."
Trên mặt anh ấy nở nụ cười cưng chiều, rồi buông tay, nắm lấy cần vali và đẩy vali đi về phía dòng người đang xếp hàng.
Phương Đường cũng đứng dậy đi theo. Tấm lưng cao lớn của anh ấy như một bức tường vững chãi, vừa quen thuộc vừa gần gũi.
Trên chuyến bay tới Thành phố Tô.
"Xin lỗi, cho hỏi…" Phương Đường vẫy tay với cô tiếp viên xinh đẹp, hỏi về chỗ ngồi của mình.
"Chỗ của cô ở đây ạ, còn chỗ của bạn trai cô ở ngay cạnh."
"Cảm ơn. Anh ấy là anh trai tôi."
"À, xin lỗi cô." Cô tiếp viên xin lỗi, đồng thời hạ giọng nói thêm: "Anh trai cô thật đẹp trai." Phương Đường nhìn thấy vẻ mặt ngưỡng mộ của cô tiếp viên, lịch sự đáp lại bằng một nụ cười.
Thẩm Thuần đặt hành lý của cả hai lên khoang hành lý phía trên, rồi giúp Phương Đường trải chăn, đợi cô ngồi xuống, anh ấy liền nhắc cô thắt dây an toàn.
"Anh Thẩm, em đã hơn hai mươi tuổi rồi đấy." Phương Đường khẽ kháng nghị, rồi đưa tay ra: "Trả tạp chí cho em đi."
"Đợi máy bay ổn định đã, em coi chừng say máy bay." Thẩm Thuần tiếp tục phát huy bản năng làm anh trai của mình, quan tâm và chăm sóc Phương Đường rất chu đáo.
"Lúc máy bay cất cánh em sẽ không đọc đâu, em thề đó." Phương Đường giơ tay phải lên làm động tác thề thốt: "Tạp chí Sanlian LifeWeek kỳ này có bài phỏng vấn chị Tâm Di, em đang đọc dở phần giới thiệu bí kíp nấu món lẩu Liên Sơn mà!"
Thẩm Thuần thấy cô sốt ruột, cười thầm, lấy cuốn sách từ trong túi xách ra gõ nhẹ lên đầu cô: "Đồ mọt bếp."
Phương Đường lấy được tạp chí rồi thì chẳng quan tâm Thẩm Thuần làm gì nữa, cô bật đèn đọc sách và lại chìm đắm vào việc nghiên cứu công thức nấu ăn.
Chiếc máy bay chở hành khách đã cất cánh và hạ cánh an toàn tại sân bay quốc tế cách Thành phố Tô hàng trăm dặm chỉ sau hai giờ bay.
Hai người chen chúc trong dòng người tấp nập để ra khỏi sân bay. Vì đã đọc xong bài phỏng vấn, tâm trạng Phương Đường đang rất tốt, trên mặt cô nở nụ cười tươi tắn, và nụ cười đó cũng đã lan sang cả Thẩm Thuần. Đến cổng đón khách, Phương Đường thoáng thấy Trương Cường đang cầm tấm bảng có hai chữ "Phương Đường" thật lớn, trên đó còn vẽ một chiếc bát quá khổ đựng vài viên đường viên.
"Phương Đường!" Cùng lúc đó, Trương Cường cũng nhìn thấy Phương Đường, anh ấy vội vã vẫy tay chào, nhưng khi thấy bóng người đi cùng cô, anh ấy lại ngập ngừng: "… Đây là?"
Thẩm Thuần đánh giá người đàn ông trung niên trước mặt, rồi nghi hoặc nhìn Phương Đường.
Phương Đường cảm nhận được ánh mắt của cả hai người nhưng cô không vội giới thiệu mà cúi đầu nhìn đồng hồ, 11 giờ 30 phút, sắp đến giờ ăn trưa rồi: "Anh Cường, chúng ta đi ăn cơm trước nhé?"
Trương Cường nghĩ bụng, vì đã xung phong đi đón người thay Kiều Vũ, giờ lại có tình huống bất ngờ này, anh ấy nhất định phải tìm hiểu rõ ràng trước khi đưa người đến. Vậy là anh ấy nén lại sự tò mò, quay người dẫn đường. Kiều Vũ à, không phải anh Cường không đưa người cậu mong nhớ đến đâu, anh đây chỉ muốn tốt cho cậu thôi, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng mà. Anh ấy nhanh chóng soạn tin nhắn và gửi cho Kiều Vũ.
Ở phim trường, Kiều Vũ đã thấy tin nhắn của Trương Cường, anh cạn lời nhìn dòng tin nhắn trước mắt: "Có tình huống khẩn cấp, thay đổi kế hoạch A." Là sao, buổi trưa không đến được à? QAQ Anh định cùng Phương Đường ăn trưa, vậy mà không hiểu sao người được đón đúng giờ lại đột nhiên đổi hướng. Bị mọi người bỏ rơi, anh đành từ bỏ ý định ăn một bữa thịnh soạn, chạy đến chỗ hậu cần của đoàn phim, lấy một hộp cơm 10 tệ rồi ngồi vào một góc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!