Chương 2: Cơm hấp ống tre.

Edit: Tép Mỡ

Beta: Cyane

◎Món ăn tinh tế nhà làm, mỗi hạt đều đầy đặn.◎

Gió sớm đầu hạ luôn mang đến cảm giác dễ chịu. Sau khi mua đồ ăn xong, Phương Đường tung tăng về căn hộ nằm trong khu nhà tập thể. Căn hộ tầng trệt này thuộc dãy nhà độc lập gần cổng trường, đã được cô cải tạo thành một quán ăn gia đình nhỏ. Mỗi ngày chỉ nhận tối đa hai bàn khách, do thực đơn đặt riêng nên thường là một bàn vào buổi trưa, một bàn vào buổi chiều.

Vài năm trước, khi khu nhà ở của trường học được tái cải tạo, mẹ của Phương Đường là Lưu Ngọc thấy thời cơ khá tốt nên đã mua lại một số căn hộ từ các hộ gia đình khác trong trường muốn bán nhà. Khi Phương Đường có ý định khởi nghiệp đã tìm đến mẹ mình và được bà làm cho một tờ giấy chứng nhận thuê nhà với giá tám trăm tệ mỗi tháng. Đó là một số tiền thuê rất thấp cho một cửa hàng, mỗi tháng ngoài tiền thuê nhà cô còn đưa thêm một nghìn tệ gọi là tiền phụng dưỡng cho người già. Thời gian đầu mặc dù mỗi tháng đều nhận được trợ cấp dành cho sinh viên lập nghiệp nhưng vẫn suýt bị sập tiệm, dù vậy nhưng Phương Đường vẫn cắn răng tiếp tục kiên trì. May mắn là hàng xóm đều sẵn lòng ủng hộ việc làm ăn của cô, tuy món ăn có giá hơi cao nhưng đổi lại là sạch sẽ, an toàn, đầy đủ dinh dưỡng và hương vị cũng rất ngon. Những đơn hàng giao đến đại học T đều không tính vào hai bàn khách trong ngày, thường là những món ăn thường thấy trong thực đơn các bữa cơm quen thuộc. Rất nhiều cô, dì làm việc giờ hành chính ở đại học T đều đặt cơm tháng cho con cái đang học gần đó có thể đến ăn trưa, vừa tiện đường vừa đảm bảo dinh dưỡng.

Đi dọc theo con đường nhỏ rợp bóng cây xanh, tấm biển "Món ăn gia truyền Phương Ký" lặng lẽ dựng bên vệ đường. Bước vào sân nhỏ có hàng rào bao quanh, Phương Đường đặt những loại rau tươi vừa mua trên đường lên bàn chế biến, cô rửa tay rồi chuẩn bị nấu các món ăn cho hôm nay.

Món Tứ Xuyên cũng giống như phần lớn các món ăn miền Nam, thuộc trường phái ẩm thực lấy gạo làm thực phẩm chính. Bình thường để làm bật dậy trọn vẹn hương thơm của gạo, Phương Đường không dùng nồi cơm điện trong bếp ăn gia đình, mà cô chọn cách nấu bằng nồi hấp truyền thống. Xửng hấp làm từ gỗ sam khi hấp cơm sẽ tỏa ra một mùi thơm nhẹ ngấm vào hạt gạo, giúp cho cơm chín mềm, dẻo thơm và rất dễ ăn.

Cách nấu là đặt một chiếc nồi lớn lên bếp, cho lượng nước vừa phải, sau đó đổ gạo đã vo sạch vào nấu với lửa lớn, khi cơm chín được khoảng năm, sáu phần thì dùng vợt vớt ra cho vào cái sàng, rồi đặt xửng hấp có chứa nước lên nồi, đổ phần cơm đã nấu sơ vào trong xửng hấp. Hấp bằng lửa lớn như vậy cơm vừa ngon lại không bị cháy.

Cơm hấp của quán Phương Ký được khách vô cùng yêu thích, các dì gần đó thường dẫn theo con nhỏ đến gọi cơm hộp, chính là vì cơm hấp bằng xửng hấp gỗ thế này khiến bọn trẻ ăn ngon miệng hơn; với trẻ con đang tuổi phát triển, ăn thêm được vài bát cơm mới thật sự là có lợi.

Nhưng hôm nay Phương Đường không dùng xửng hấp cơm thường ngày, mà lại lấy ra từ trong túi nhiều ống tre rỗng và bắt đầu rửa sạch. Hóa ra hôm nay khách đặt bàn đã yêu cầu ăn cơm hấp ống tre, nên Phương Đường quyết định đổi toàn bộ bữa ăn trong ngày thành cơm ống tre. Dù mở quán ăn riêng chuyên món Tứ Xuyên, nhưng nếu khách báo trước muốn ăn những món địa phương nổi tiếng mà Phương Đường lại biết nấu, thì cô cũng sẽ thêm vào thực đơn.

Cơm ống tre khác với cơm trắng hấp trong xửng gỗ, thường là món cơm hỗn hợp được nấu từ gạo tẻ và gạo nếp trộn cùng với sườn và các món ăn kèm được cắt nhỏ. Phương Đường suy nghĩ về sở thích của người đặt bàn, cô quyết định làm cơm ống tre với lạp xưởng và đậu hà lan.

Mấy dây lạp xưởng treo trong sân là do Phương Đường cùng mẹ và dì Vương dùng phần thịt thăn heo làm từ trước tết. Cô làm rất nhiều đoạn xúc xích vị Tứ Xuyên cay tê và xúc xích ngọt kiểu Quảng Đông. Ngoài việc thỉnh thoảng ăn để làm dịu cảm giác thèm ăn, còn giữ lại dùng trong quán, quả nhiên lần này phát huy tác dụng. Cô lấy gạo nếp ngâm từ tối hôm trước, thêm gạo tẻ mới ngâm 20 phút vào nồi nấu, bỏ lạp xưởng thái nhỏ cùng nấm hương và đậu hà lan tươi vào bát rồi trộn đều, sau đó đổ vào ống tre rồi đem hấp. Hoàn tất!

Phương Đường lau mồ hôi, rửa tay sạch sẽ, cô cầm một cái ghế nhỏ ra ngồi trong sân nhặt rau, tay vẫn bận rộn không ngơi mà miệng thì cười thầm đầy quái dị: Đợi lát nữa người đó tới nhất định phải chém một trận ra trò. Hừ hừ, là tăng giá, hay là tăng giá nhỉ.

Buổi trưa, khi Thẩm Thuần và Lưu Tương Linh tới trước cửa quán Phương Ký đã trông thấy một mình Phương Đường bận rộn dọn dẹp lần cuối, trên mặt còn nở một nụ cười kỳ quái.

Rùng mình thật! Thẩm Thuần bất chợt cảm thấy lạnh sống lưng, dụi mắt vài lần rồi nhìn lại thì không thấy gì nữa. Ừ! Chắc chỉ nhìn nhầm thôi…

Anh ta vừa đẩy cửa cổng vừa gọi Phương Đường: "Đường Đường, anh đến rồi." Phương Đường ngẩng đầu liếc nhìn rồi mỉm cười đáp: "Ngồi đi, em mang cơm lên ngay."

"Chao ôi! Em gái Đường Đường vẫn như mọi khi nhỉ, để anh giúp em." Thẩm Thuần cũng không nghĩ nhiều, bảo Lưu Tương Linh ngồi xuống, còn mình thì vào bếp cùng Phương Đường.

Hai người đem ba món mặn và một món canh ra bàn ngoài sân, gồm nấm bào ngư xào, măng xào thịt lát, rau xào đơn giản, cùng canh trứng rong biển ăn kèm cơm ống tre, vừa vặn thành một bữa trưa đúng kiểu cơm nhà nhưng tinh xảo hơn.

Lưu Tương Linh vui vẻ vỗ tay, quay sang cười với Thẩm Thuần: "Cậu giỏi thật đấy, tìm được quán hợp ý thế này, mấy món tôi muốn ăn đều có đủ luôn!"

Thẩm Thuần mỉm cười đáp: "Cũng phải cảm ơn Đường Đường nữa, cô ấy là con gái duy nhất của cô giáo Lưu Ngọc, truyền nhân của nhà họ Lưu. Cậu cũng biết đấy, chính là chủ quán món Tứ Xuyên nổi tiếng họ Lưu ở Tứ Xuyên mấy năm trước." Mẹ của Phương Đường – bà Lưu Ngọc là một chuyên gia dinh dưỡng lâu năm. Trước kia vì sở thích mà bà từng mở một quán ăn Tứ Xuyên, cũng chính trong thời gian làm chủ quán, bà đã gặp Phương Nghị.

Sau sinh ra Phương Đường không bao lâu, bà Lưu Ngọc chuyên tâm vào công việc chuyên gia dinh dưỡng và chăm sóc con cái nên đã đóng cửa quán.

"Trời ơi, con gái của cô Lưu sao! Hân hạnh, hân hạnh quá. Chị là Lưu Tương Linh, nhà sản xuất chương trình "Buổi hẹn ẩm thực" của đài truyền hình thành phố C."

Lần này đến lượt Phương Đường ngạc nhiên: "Chẳng phải là chương trình truyền hình nổi tiếng đó sao! Em vẫn hay xem lắm, đặc biệt thích số phát sóng về món ăn dân dã của Trường Giang."

"Ha ha, thật sao? Em thích thì tốt quá rồi."

Lưu Tương Linh vốn là người dày dạn kinh nghiệm trong giới truyền hình, lập tức trò chuyện thân thiết với Phương Đường: "Chị ấy à, trong các trường phái ẩm thực Tứ Xuyên thì thích nhất là món của nhà họ Lưu, biến những món cay nồng dân dã thành món ăn vô cùng tinh tế. Tiếc là sau này cô giáo lui về ở ẩn, nếu không thì đã làm chuyên mục phỏng vấn từ lâu rồi." Giọng điệu của cô ấy tràn đầy tiếc nuối.

Thẩm Thuần thấy vậy bèn mỉm cười xoa dịu bầu không khí: "Ăn nhanh đi, món ngon mà để nguội thì tiếc lắm."

Anh ta gắp một đũa cơm lạp xưởng đậu Hà Lan, hạt nào hạt nấy đều căng tròn: "Thơm quá, đúng là cơm ống tre do em nấu có khác."

Phương Đường bật cười: "Anh Thẩm, lâu rồi không gặp mà anh vẫn giỏi nịnh như xưa, ăn cơm mẹ em nấu từ nhỏ, so thử là biết còn kém xa lắm."

Cô liếc nhìn đồng hồ, thấy cũng gần đến giờ mấy đứa nhỏ đặt cơm đến lấy, bèn ung dung bước đến chiếc bàn chữ nhật kê sát tường, bắt đầu chia phần cơm mang đi.

"Lần trước cậu nói sẽ dẫn tôi đến quán ăn do em gái cậu mở…" Thấy hai người thân thiết như vậy, Lưu Tương Linh tò mò hỏi: "Đường Đường là em gái cậu à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!