Chương 18: Sườn heo non muối tiêu

Trans: Mễ Mễ

Beta: Cyane

◎Những lát củ cải cậu thái ra đều tăm tắp, cầm một lát lên soi dưới ánh đèn, nó mỏng đến mức xuyên thấu cả ánh sáng◎

Phương Đường kinh ngạc nhìn thiếu niên trước mắt. 

Cậu trai to con gãi đầu, bẽn lẽn nói: "Chào chị, em là Đoạn Hữu Nhất, sinh viên năm ba khoa đạo diễn của đại học S, em thấy tin tuyển trên bảng thông báo ở làng đại học nên muốn đến thử…"

Phương Đường cố nhịn cười hỏi: "Thế không ảnh hưởng việc học của em à? Chị nhớ sinh viên năm ba học nhiều môn lắm, mà khoa đạo diễn của Đại học S là ngành hot đúng không?"

"Không ảnh hưởng gì đâu ạ! Chính xác hơn thì các môn học mỗi học kỳ của bọn em khá dồn dập, sau khi hoàn thành các học phần của nửa kỳ trước, nửa kỳ sau bọn em sẽ có một khoảng thời gian thực tập, chỉ cần hoàn thành bài tập của mỗi môn là được. Em muốn quay một bộ phim nên cần đi làm thêm để tiết kiệm tiền mua thiết bị." Chàng trai giải thích.

"Vậy à, vậy em vào đây với chị đi." Cuối cùng cô vẫn không nhịn nổi, nụ cười trên môi tươi roi rói. Cô chợt nhớ về thời sinh viên cùng bạn bè đi khắp nơi gom tiền để làm dự án thí nghiệm. Tuổi trẻ thật tuyệt biết bao.

Vừa bước vào tiệm ăn gia truyền nhà họ Phương, Phương Đường đặt chiếc giỏ rau lên bếp, rồi đeo tạp dề vào. Cô cầm dao bếp quay lại hỏi chàng trai: "Em có biết thái rau không?"

Chàng trai sải những bước dài theo cô vào quán, mắt đang dáo dác nhìn quanh, nghe cô hỏi thì cậu liền nhanh nhảu đáp: "Dạ có, nhưng em ít khi làm lắm."

"Em thử đi." Phương Đường nhét dao thái rau vào tay cậu, cô lấy củ cải trắng từ giỏ ra rửa sạch rồi đưa cho cậu.

Đoạn Hựu Nhất đưa tay trái đón lấy củ cải rồi đặt lên thớt, tay phải điệu nghệ múa một đường dao, ngón cái tay trái tì vào sống dao, "xoẹt xoẹt xoẹt", cậu thái nhanh thoăn thoắt.

"Đẹp quá!" Phương Đường nhìn thấy những lát củ cải cậu thái ra đều tăm tắp, cầm một lát lên soi dưới ánh đèn, nó mỏng đến mức xuyên thấu cả ánh sáng. 

"Cảm ơn chị." Chàng trai ngượng nghịu mỉm cười, bỗng bụng cậu kêu vang một tiếng "ọt ọt" khiến cậu trai đỏ bừng cả mặt.

Phương Đường phì cười: "Em chưa ăn trưa à?"

"Vừa tan học đã thấy thông báo, em thấy thú vị quá nên đến luôn." Đại học S và Đại học T đều ở làng đại học, hai trường chỉ cách nhau vài bến xe.

Chậc chậc, đúng là con người của hành động mà. Cô cảm thán.

"Em là người thành phố Hải à? Có thích ăn sườn heo non muối tiêu không?"

Đoạn Hữu Nhất tỏ vẻ kinh ngạc: "Sếp Phương, sao sếp biết em là người thành phố Hải?"

Phì! Phương Đường nghe thấy cách xưng hô này thì bật cười, vội vàng sửa lại: "Em đừng gọi chị là sếp Phương, chị chỉ hơn em hai khóa thôi, gọi là chị Đường đi. Bởi vì em có giọng nói của người thành phố Hải đó."

"Đàn chị Phương." Đoạn Hữu Nhất cuối cùng vẫn lựa chọn một cách xưng hô quen thuộc với mình: "Em cứ nghĩ tiếng phổ thông của mình rất chuẩn rồi, bạn học của em cũng không ai phát hiện ra…"

Phương Đường nháy mắt một cách thần bí, đây chính là biệt tài của cô, dù trong mắt cô, vẻ ngoài của mỗi người không khác biệt nhiều, nhưng cô lại có thể phỏng đoán đại khái họ đến từ vùng nào từ lời nói và hành vi của đối phương và thường thì đoán đâu trúng đó. Cô rất giỏi nắm bắt từng lời nói của người khác, lắng nghe cẩn thận yêu cầu của khách hàng và từ những lời dặn dò ngắn gọn mà đưa ra món ăn phù hợp nhất cho họ.

Không biết có phải điều này liên quan đến thói quen thích quan sát xung quanh của cô hay không.

"Vì người thành phố Hải thường không thích phát âm các âm đầu lưỡi, dù không rõ ràng lắm nhưng nghe kỹ vẫn nhận ra được."

Tiểu Đoạn: "…" Hoàn toàn không hiểu gì hết +_+

"Ha ha, đừng bận tâm." Phương Đường cũng nhờ học được tuyệt chiêu quan sát này từ mẹ Lưu Ngọc, sau đó dần dần luyện kỹ năng đặc biệt này trong cuộc sống hàng ngày.

"Vì em chưa ăn cơm, mà chị cũng đã quyết định chính thức tuyển dụng em rồi, vậy thì chị sẽ mời em một bữa cơm ở tiệm xem như tiệc chào mừng nhé."

Cô vừa nói vừa mở tủ lạnh cúi xuống tìm nguyên liệu làm sườn heo non muối tiêu: Ừm, sườn heo, hành lá, gừng, ớt đỏ băm và ớt xanh băm… Ồ, đúng rồi còn có tỏi thái lát, một quả trứng, tinh bột và bột mì…

Ơ, mình đậu phỏng vấn rồi sao? Chàng trai vẫn chưa kịp phản ứng, đơn giản vậy à?

"Đúng vậy, chúc mừng em đã gia nhập tiệm ăn nhà họ Phương!" Phương Đường vừa ướp sườn heo xong, lại nhớ ra cái mũ lần trước cậu để quên ở chỗ cô. Cô lau tay, rời khỏi bếp đi vào phòng khách lấy chiếc mũ len sọc vằn trong túi ra, hôm nay cô vốn định có thời gian sẽ đi đồn cảnh sát báo mất đồ, không ngờ chủ nhân của nó lại xuất hiện rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!