Trans: QingFang
Beta: Cyane
◎Giống như nuốt chửng một người bụng dạ khó lường vào bụng◎
Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, Phương Đường và Lý Hinh hòa vào dòng người từ từ đi ra: "Vì sao cậu không nói thẳng với tớ là đàn anh Kiều đóng chính vở kịch này?"
"Tớ thấy cậu và đàn anh Kiều thân thiết như vậy, muốn tạo bất ngờ cho cậu mà." Lý Hinh khoanh tay trái chống hông, tay phải đắc ý vung vẩy như đang đòi công trạng.
Phương Đường không làm gì được cô ấy, giọng đầy bất lực: "Thật ra tớ với anh ấy không thân lắm đâu, chẳng phải cậu cũng thấy lúc bọn tớ cùng ghi hình chương trình, hầu như không nói chuyện sao?"
"Có thấy đâu, tớ chỉ thấy anh ấy rất quan tâm đến cậu thôi."
"Chắc là do bố tớ. Anh ấy từng là học trò của bố tớ, sau đó nghỉ học. Thế cậu quen anh ấy như nào?"
"Ở đại học T ai mà chẳng biết Kiều Vũ. Đường Đường à, tớ thấy cậu giống như người tiền sử sống trên núi vậy, hồi đại học chỉ biết nghiên cứu đồ ăn với làm thí nghiệm, bỏ lỡ biết bao thứ hay ho! Năm nhất tớ tham gia câu lạc bộ văn nghệ, có hợp tác với câu lạc bộ kịch nói nên tất nhiên quen biết rồi. Ở trường bọn mình Kiều Vũ nổi tiếng lắm!" Hồi đại học Lý Hinh rất năng nổ tham gia các hoạt động trong và ngoài trường, tính cách hướng ngoại nên quen biết nhiều người, hoàn toàn trái ngược với sự trầm lặng và hướng nội của Phương Đường.
"Ồ, thì ra là vậy…" Phương Đường cảm thấy rất bất ngờ, nhưng nghĩ lại thì cũng hợp lý. Một diễn viên nổi tiếng bất ngờ xuất thân từ trường đại học khoa học tự nhiên, nổi tiếng cũng là điều bình thường. Là do bản thân cô quá thiếu hiểu biết.
"Cơ hội hiếm có, đã đến rồi thì sao không vào hậu trường xem thử? " Lý Hinh đề nghị, định kéo Phương Đường đi cùng vào phòng nghỉ của diễn viên.
"Có gì hay ho đâu mà xem. Tớ còn chưa chuẩn bị xong nguyên liệu nấu ăn ngày mai nữa, về luôn đi." Phương Đường lắc đầu, tỏ vẻ không hứng thú.
Lý Hinh vẫn chưa chịu bỏ cuộc, tiếp tục dụ dỗ: "Khó lắm mới gặp được đàn anh Kiều, lại có người quen đi cùng, đi đi mà~ Biết đâu còn xin được chữ ký của các diễn viên nữa đó."
Nhưng Phương Đường rất kiên quyết: "Không đi, bọn mình làm vậy sẽ gây phiền phức cho người ta. Tớ thấy cậu cũng đừng đi thì hơn."
Lý Hinh biết Phương Đường từ trước đến nay luôn vụng về trong chuyện tình cảm, sự chú ý của cô gần như luôn đặt hết vào nấu nướng, muốn hướng cô quan tâm đến một ai đó thực sự không dễ. Cô ấy bắt đầu hối hận vì đã nhận việc "khó nhằn" này. Đúng như dự đoán, quả là nan giải.
Lý Hinh nhớ lại chuyện mấy hôm trước.
Hôm đó, vì có việc vào hôm sau nên Phương Đường kết thúc buổi ghi hình sớm, chào chị Lưu rồi về nhà trước. Mà cô không biết khi cô đã rời đi, Lý Hinh thì lại lén lút tìm kiếm khắp nơi, kết quả bị Kiều Vũ bắt gặp. Lúc đó Kiều Vũ đang nghĩ xem nên dùng cách gì để thu hút sự chú ý của Phương Đường một cách tự nhiên, thì đúng lúc "phương pháp" ấy lại tự dâng đến cửa. Anh xoa cằm cười, cơ hội dâng tới thì sao lại không tận dụng.
Vì vậy, trong buổi tiệc mừng công sau khi chương trình "Buổi hẹn ẩm thực", số đặc biệt về món Tứ Xuyên quay xong, Kiều Vũ đã tìm đến Lý Hinh, người cũng được mời đến với tư cách giám khảo đại diện khán giả, và đưa cho cô ấy hai vé xem vở kịch "Hiểu lầm".
"Muốn đi xem kịch không?" Kiều Vũ giơ tay phải lên, huơ huơ hai tấm vé trong không trung.
"Ái chà đàn anh Kiều, vé VIP hẳn hoi, lại còn hai tấm, rộng rãi quá ha!" Lý Hinh ban đầu còn thấy lạ khi đàn anh Kiều đi thẳng về phía mình, nhưng khi nhìn thấy vé thì mắt cô ấy lập tức sáng rực, không do dự mà nhận lấy ngay. Loại vé VIP này là vé phúc lợi chỉ phát cho người trong nội bộ, có thể đổi bất kỳ suất diễn nào trong khung thời gian quy định, lại còn là hàng ghế đầu, cực kỳ hiếm gặp.
"Tặng em đấy, gọi cả Phương Đường đi cùng nhé, nhưng đừng nói là vé do anh đưa." Kiều Vũ dặn dò.
Lý Hinh thầm nghi ngờ trong lòng, đàn anh Kiều muốn tìm Phương Đường làm gì đây? Nhưng cô ấy vẫn không nỡ rời tay khỏi mấy tấm vé, đành miễn cưỡng đồng ý: "Em thì không vấn đề gì, nhưng Đường Đường thì chưa chắc đâu, công việc của cậu ấy lúc nào cũng bận. Nếu đến lúc đó không đi được thì đàn anh đừng trách nha." Phải nói rõ từ đầu, ai mà biết có thể đến hay không?
Kiều Vũ muốn nói nếu Phương Đường không đến thì kế hoạch của anh coi như phá sản, nhưng ngoài miệng vẫn giữ lễ độ: "Làm phiền em rồi. Nếu cô ấy không đến được thì em đi với Châu Du Lâm cũng được."
Độc quá! Lý Hinh không hiểu sao chuyện mập mờ giữa cô và Châu Du Lâm lại có vẻ như ai ở mấy khóa Đại học T cũng đều biết, đúng là không đỡ nổi cái "lời nguyền" này: "Được rồi được rồi, em đảm bảo sẽ cố hết sức lôi cậu ấy đi xem! Mà đàn anh Kiều này, anh quen Phương Đường từ bao giờ thế? Hôm nay nhìn hai người thân thiết phết mà."
"Em hỏi cô ấy đi." Kiều Vũ cười ra vẻ thần bí, giữ kín như bưng: "Anh có chút việc, đi trước nhé." Vé đã đưa, lời hứa cũng có rồi, anh rời đi với tâm trạng hài lòng vô cùng. Chỉ còn lại một mình Lý Hinh đứng tại chỗ, đau đầu suy nghĩ làm sao lôi được Phương Đường ra khỏi cửa, cảm giác như đầu to gấp đôi.
Lý Hinh cuối cùng cũng không thuyết phục được Phương Đường cùng cô ấy vào hậu trường. Cô ấy tự an ủi bản thân rằng dù gì Phương Đường cũng đã đến xem kịch, vậy thì nhiệm vụ xem như đã hoàn thành rồi. Huống hồ Kiều Vũ cũng đâu có nói là nhất định phải gặp mặt, không sao không sao, đàn anh hẹp hòi đó chắc sẽ không trả thù cô ấy đâu.
Đúng vậy, rất ít người biết rằng người luôn mang vẻ ngoài thanh tú, phong thái nhã nhặn, tính cách ôn hòa, là hình mẫu "mối tình đầu" trong lòng biết bao cô gái – Kiều Vũ, lại ẩn giấu bên trong lớp vỏ ngọt ngào ấy một cái nhân bánh đen xì, chỉ cần cắt ra là thấy rõ ngay.
Sao Lý Hinh lại biết điều này? Vì cách đây không lâu cô ấy vừa mới bị anh ép xong! Những yêu cầu mạnh mẽ, dứt khoát, như sấm sét giáng xuống khiến người ta không tài nào từ chối được, sau đó lại xoay người bỏ đi, gọn ghẽ chẳng để lại chút dấu vết nào, kết hợp với những lời đồn đã từng lan truyền hồi đại học, tất cả đều khiến sự thật dần rõ như ban ngày. Hơn nữa, Lý Hinh lại chính là nhân chứng của sự việc năm đó.
Như đã đề cập trước đây, câu lạc bộ văn nghệ mà Lý Hinh tham gia ở đại học từng hợp tác với câu lạc bộ kịch nói mà Kiều Vũ trực thuộc. Khi đó, Lý Hinh vẫn là sinh viên năm nhất, ngây thơ chưa biết gì, được ghép nhóm viết kịch bản với một nam sinh năm nhất khoa Ngoại ngữ. Kiều Vũ lúc đó là sinh viên năm tư, cùng với hội trưởng mới lên chức của câu lạc bộ kịch, tham gia vào nhiều cuộc họp bàn chỉnh sửa kịch bản. Tân hội trưởng câu lạc bộ kịch nói lúc đó rất kiêu ngạo, cứ cố nhét mấy ý tưởng vô lý của mình vào cốt truyện vốn đã hợp lý, kết quả bị Kiều Vũ phản đối.
"Anh đừng tưởng anh là sinh viên khóa trên thì giỏi giang gì! Bây giờ tôi mới là hội trưởng, tôi nói diễn cái gì thì diễn cái đó!" Hội trưởng mặt như cái móc giày chỉ tay vào mặt Kiều Vũ, nước bọt bắn tung tóe: "Thứ này viết dở như vậy mà không sửa thì còn quay được à?!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!