Chương 15: Bánh bao chay

Trans: Mễ Mễ

Beta: Cyane

◎Giấc mộng ven biển mãi mãi không thể thực hiện◎

Người đàn bà cười nói: "Hôm nay khi mẹ hỏi cậu ta thì không thấy rõ biểu cảm của cậu ta, cũng không nhìn kỹ. Nhưng theo kinh nghiệm của mẹ thì tốt nhất là đừng nhìn họ. Ra tay giết những kẻ không quen biết thì dễ hơn nhiều. Hừ, con đã hài lòng chưa, giờ mẹ không ngại nói toẹt ra đâu."

Thúy Hoa rất hài lòng. Cô gái trẻ đang diễn nhếch môi nở nụ cười đầy nham hiểm: "Mẹ làm như vậy mới đúng, cần gì phải giấu diếm. Phạm tội là phạm tội, bản thân muốn làm gì thì phải biết rõ mười mươi chứ."

"Con thật sự phát ngán rồi, dù sao thì đây cũng là lần cuối cùng. Giết chóc quá mệt mỏi. Sau này khi hai mẹ con mình tự kết thúc cuộc đời, con không bận tâm là sẽ ra chết ở nơi núi cao này hay bên bờ biển, nhưng hy vọng lần này xong xuôi, chúng ta sẽ cùng nhau rời đi."

Hai người bàn bạc rất lâu về việc có nên ra tay hay không, rồi lại bắt đầu lên kế hoạch thực hiện cụ thể. Thúy Hoa không đồng tình với suy nghĩ của mẹ mình, cô ta cho rằng giết gã du khách đó chẳng tốn bao công sức, chỉ cần một bát thuốc mê, kéo đi rồi ném xuống sông là xong.

Cô ta nói: "Anh ta uống trà, bất tỉnh rồi, chúng ta cứ kéo anh ta đi, ném sống xuống sông. Phải rất lâu sau người ta mới phát hiện anh ta mắc vào đập nước, bên cạnh còn có những thi thể khác; mà những người đó còn không may mắn bằng anh ta, họ nhảy sông tử tự trong khi đôi mắt vẫn mở to. Ngày tham gia dọn dẹp đập nước ấy, mẹ đã nói với con rằng cuộc sống này còn tàn khốc hơn chúng ta nhiều, những người chịu ít đau khổ nhất vẫn là những kẻ chết trong tay chúng ta.

Cố gắng lên đi, mẹ sẽ được nghỉ ngơi, chúng ta cuối cùng rồi sẽ thoát khỏi nơi này."

"Được rồi, mẹ sẽ ráng nốt lần này. Thật lòng mà nói thì có những lúc mẹ cảm thấy rất vui vì những người chết dưới tay chúng ta không phải chịu chút đau khổ nào. Đây thậm chí còn chẳng phải là tội ác, chỉ đơn giản là một cái bắt tay nhẹ nhàng chạm vào người lạ mà thôi. Cuộc sống này vẫn tàn nhẫn hơn chúng ta nhiều, có lẽ vì vậy mà mẹ chẳng mấy khi cảm thấy tội lỗi." Người đàn bà tự an ủi chính mình, dần trở nên phấn chấn, bà ta cảm thấy việc mình làm là việc tốt, tất cả là lỗi của cuộc đời.

Đằng sau lưng hai người, một người hầu già lặng lẽ ngồi xuống sau quầy, đến khi vở kịch này kết thúc mới đứng dậy. 

Màn 1, cảnh 1 kết thúc.

Phương Đường nhìn những tình tiết quen thuộc, cuối cùng cô cũng nhớ ra cảm giác khó chịu bấy lâu nay là gì, hóa ra vở kịch này được chuyển thể từ vở kịch ngắn "Sự hiểu lầm" của triết gia kiêm nhà soạn kịch người Pháp – Camus. 

Cô nhớ có một năm, Giáo sư Phương đi công tác về. Sau bữa ăn, khi kể về lần đi công tác này với mẹ Phương, ông có nhắc đến một vài vở kịch nói ông đã xem ở các nhà hát nhỏ nước ngoài, trong số đó có "Sự hiểu lầm". Khi ấy Phương Đường còn bé, ngồi cạnh bên ăn hoa quả, ngoan ngoãn lắng nghe bố mẹ trò chuyện. Bởi vì cốt truyện quá đỗi phi lý của vở kịch đã để lại ấn tượng sâu sắc trong cô, đến nỗi khi học đại học cô còn đặc biệt tìm đến thư viện để mượn và nghiền ngẫm nhiều tác phẩm của phái phi lý mà Camus là đại diện tiêu biểu.

Chính vì vậy, khi cảnh 1 của vở kịch này diễn được một nửa, cô đã kịp nhận ra. A, thì ra là vở kịch phi lý nổi tiếng này!

Vở kịch được cải biên trên sân khấu đã thay đổi bối cảnh từ vùng núi châu Âu thế kỷ trước sang một nhà nghỉ nhỏ hẻo lánh trên núi ở trong nước. Dựa vào lời dẫn của cảnh đầu tiên, cô ngầm đoán: Dựa vào cuộc đối thoại của hai mẹ con trong cảnh 1, có lẽ họ đã gây ra vài vụ án rồi, mục tiêu tiếp theo của họ, tức là nam chính có vẻ sắp xuất hiện. Không biết diễn viên nào sẽ thủ vai đây?

Một vở kịch được chuyển thể từ tác phẩm của một bậc thầy như vậy, theo lẽ thường thì dàn diễn viên phải cực kỳ xuất sắc, dù diễn viên nam chính không phải là ngôi sao nổi tiếng thì cũng phải là người có diễn xuất đỉnh cao, đủ sức cân cả sân khấu.

Càng nghĩ cô càng tò mò, phấn khích mong đợi những diễn biến tiếp theo. Lý Hinh ngồi bên cạnh vẫn luôn âm thầm chú ý đến cảm xúc của cô, thấy cô phấn khích đến mức khẽ ưỡn thẳng lưng, trong lòng cô ấy cũng nhẹ nhõm hẳn đi. Ban đầu còn e ngại cô không có hứng thú với vở kịch, giờ thì xem ra may mà vẫn khá mãn nguyện. Là bạn bè, ai mà chẳng có những nỗi lo lắng vu vơ, nếu mình rủ bạn thân đi chơi mà chỉ mình vui vẻ, còn bạn mình lại cảm thấy nhàm chán và tẻ nhạt suốt cả buổi thì thật tệ.

Trong khi hai người đang bận tâm với những suy nghĩ riêng thì cảnh thứ hai và thứ ba liên tiếp được trình diễn trên sân khấu.

Người hầu già im lặng lúc nãy đang lén nhìn ra ngoài qua cửa sổ, người thuê nhà Thẩm Dương và vợ anh ta – Xuân Lệ từ bên ngoài bước vào.

Đôi vợ chồng này đang phải đối mặt với một vấn đề khó tin. Sắc mặt Xuân Lệ rất khó coi, cô ấy liên tục thở dài với chồng mình: "Em rất hối hận vì đã đi theo, ban đầu em định chỉ đến xem rồi đi, nhưng không ngờ hai người họ lại không nhận ra anh!"

Thẩm Dương bất lực biện minh: "Hai mươi năm rồi họ không gặp anh. Hồi đó anh còn là một cậu thiếu niên, chỉ là một đứa trẻ. Em xem mẹ anh đã già rồi, mắt cũng kém đi. Thật ra ngay cả anh còn khó mà nhận ra bà ấy."

Xuân Lệ không đủ kiên nhẫn nghe anh giải thích, cô ấy bước vào nhà ngồi xuống: "Anh lúc nào cũng cảm thấy hai người đó tốt hết."

Thực ra, trong khi an ủi vợ, lòng Thẩm Dương cũng đầy dằn vặt. Anh vừa muốn xem liệu mẹ và em gái có còn nhận ra mình không, vừa không kiềm được muốn mở lời nói rõ mọi chuyện.

Xuân Lệ nói: "Anh hoàn toàn biết điều này không khó, nói ra là được. Anh chỉ cần nói "Là con đây", mọi thứ sẽ trở lại bình thường thôi."

Thẩm Dương nắm chặt hai tay: "Đúng, nhưng lúc đó, đầu óc anh chất đầy những viễn cảnh có thể xảy ra. Anh đã mong chờ một bữa tiệc đoàn tụ gia đình để đón đứa con lưu lạc trở về, nhưng kết quả họ lại đưa lên cốc bia rồi đòi tiền. Lòng anh rất kích động nhưng lại khó mở lời."

"Chỉ là một câu nói thôi mà." Xuân Lệ vẫn khăng khăng.

Thẩm Dương lắc đầu, bước đến dưới ánh đèn: "Lúc đó anh không nghĩ ra. Nhưng vậy thì có sao đâu, anh cũng không vội đến thế. Anh về đến đây, mang theo của cải, còn có thể mang theo hạnh phúc. Vừa nghe tin cha mất, anh đã biết mình phải có trách nhiệm với mẹ và em ấy, mà đã biết thì phải thực hiện. Nhưng anh cũng đoán được, trở về nhà mình thì không dễ như người ta thường nói, để nhận ra một người lạ là con trai thì vẫn cần thời gian."

Vì sau khi vào sân khấu thì Thẩm Dương luôn đứng ngược sáng, mãi đến lúc này Phương Đường mới nhìn rõ người đóng vai Thẩm Dương lại chính là Kiều Vũ. Nếu không phải tình huống này quá giống với lần đầu gặp mặt, có lẽ cô vẫn chưa kịp nhận ra.

Kiều Vũ đứng trên sân khấu, toàn thân bao trùm một nỗi u uất, tựa như một vầng sáng tối màu, lặng lẽ, tĩnh mịch, bi thương. Lớp trang điểm vừa vặn đã che đi vẻ ngoài ôn hòa, thanh tú thường ngày của anh, mọi cử chỉ đều toát ra một khí chất khiến người ta khó lòng rời mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!