Chương 6: Khắc Sâu

Ám Dạ đánh xe ngựa rời đi trong đêm tối, bên trong xe ngựa được trang hoàng khá cẩn thận và chu đáo, chỉ là bên ngoài nhìn vào thoạt rất bình thường nhưng bên trong trải thảm và nệm đều rất tốt. Lam Ngân Tuyết ngủ rất hảo thoải mái, mà tất nhiên là do Tiểu Thúy cho nàng mượn vai để dựa vào ngủ rồi. Quả nhiên là vai của mỹ nhân có khác, ngủ cũng hảo thoải mái

Lam Hàn Phong trầm tư nhìn Ám Dạ một chút rồi cũng dứt khoát nhắm mắt ngủ. Tiểu Thúy thì đã sớm chìm vào giấc ngủ sâu. Chỉ còn Ám Dạ đơn thân lẻ bóng ngồi đánh xe với những dòng hồi tưởng nho nhỏ

-o0o

-Tôi là đường phân cách-o0o-

Lam Ngân Tuyết dịch dung cho khuôn mặt trở nên ma chê quỷ hờn, rồi sau đó lại vui vẻ ngân nga đi hái thảo dược, nàng không ngừng xem xét loại này rồi đến loại kia rồi ném thẳng vào rổ được đan bằng tre sau lưng. Ngọn núi này cũng thật nhiểu thảo dược nha! Không quý hiếm nhưng chế thuốc rất tiện lợi, lại còn miễn phí ha ha ha! Nàng còn có thể đem bán kiếm chút bạc ha ha ha!

Lam Ngân Tuyết bỗng nghe được tiếng động giao đấu, tại nơi hoang vu hẻo lánh này còn có người giao chiến với nhau? Cũng thật biết lựa địa điểm, nơi này dù có chết cũng chẳng ai hay, tất nhiên là trừ nàng ha ha ha! Bất quá hình như một người trong số đó bị thương, mùi máu cũng hảo ngọt nha!

Nàng vội thả xuống cây thảo dược rồi dùng khinh công chạy tới xem kịch vui. Nàng không phải người tốt, nhưng nàng rất thích xen vào chuyện của người khác. Vì vậy nên nàng đi xem cũng là chuyện bình thường, vả lại mùi máu này... có chút quỷ dị, nàng nhớ là trong tiểu thuyết có một người sở hữu loại máu ngọt và thơm, có thể chữa được bách bệnh. Nhưng nhất thời lại không nhớ ra là ai

Lam Ngân Tuyết nhún chân phi thân lên cây cổ thụ to lớn, nàng nheo mắt tìm kiếm nơi đang giao đấu, nếu thật sự là người có loại máu đó, nàng không mang về cũng thật không phải nàng nữa ha ha ha! Nhưng mà tại sao trong thời khắc quan trọng, nàng lại chẳng nhớ được nhân vật này là ai. Thật phiền nha, nhưng nếu là của nữ chủ thì e rằng sẽ có chuyện xảy ra đây

Lam Ngân Tuyết sau khi xác định được vị trí thì thoăn thoắt nhảy từ cành cây này sang cành cây khác, bộ dang vô cùng nhàn nhã, bóng dáng vô cùng xinh đẹp, chỉ là khuôn mặt không được dễ nhìn cho lắm. Nàng dựa người vào một cành cây to rồi quan sát hai nam tử, một đen một vàng đang không ngừng lao vào nhau. Lam Ngân Tuyết ngồi trằm mặc một lát rồi cũng xoay đầu nhìn về trận đấu

Nàng thấy được hai nam tử, hoàng y nam tử hoàn toàn không làm nàng để ý ngoài những chiêu thức vô cùng độc địa, nhuyễn kiếm không ngừng bay múa ra thì chẳng còn gì, dù là Ma Pháp của hắn mạnh cũng chẳng làm nàng để tâm, cái nàng để tâm là hắc y nam tử kìa. Hóa ra cực phẩm là hắn, quả nhiên là cực phẩm, dung mạo cũng cực kì soái nha!

Nàng thấy được dung mạo cực kì lãnh khốc của hắn thì không khỏi tim đập chân run, khuôn mặt vô cùng lãnh liệt lại mang theo hơi thở nguy hiểm chết chọc tuyệt không phục tùng, làm cho nàng liên tưởng tới con mãnh thú luôn rình con mồi của mình. Mày khẽ chau nhưng cũng không làm cho nét anh tuấn trên mặt giảm đi chút nào, môi bạc mím chặt ngăn không cho dòng máu trong miệng trào ra, làm cho làn môi có loại mỹ cảm khó nói nên lời.

Mái tóc đen dài buộc cao, vài lọn đã rối tung xỏa trên bờ ngực rắn chắc, dù nàng nhìn thế nào cũng thấy hắn không quá mười lăm nhưng đủ cường tráng a! Bạn trai lí tưởng cụa nữ nhân hiện đại đó nha! Làn da mật ong dính mồ hôi dưới nắng lại làm cho nàng nhìn không chớp mắt, a!!! thật soái nha! Chỉ là ánh mắt hắn vô cùng vô tâm tàn nhẫn, dù có bị thương vẫn không một tia bối rối. Ài... Ngươi càng lãnh, bản cô nương càng thích ha ha ha!

Nàng lại nhìn sang hoàng y nam tử, diện mạo cũng coi tuấn tú, chỉ là kiêu ngạo quá mức thôi. Ngươi nghĩ rằng thực lực cao hơn người ta thì giỏi sao? Ngươi nhìn đối thủ của ngươi chưa quá mười lăm, còn ngươi đã hai lăm. Ăn hiếp trẻ nhỏ! Còn là soái ca, ta đây không cam lòng! Ngươi mà dám làm hư bảo vật của ta, ta liền thiến chết ngươi! Ha ha ha! Hắc y nam tử à, dù ngươi là ai ta cũng phải cướp về, ngươi sẽ có lợi cho ta. Nếu ngươi đáng để ta chú ý, ta liền đem ngươi thành bằng hữu mà đối đãi!

Lam Ngân Tuyết chìm trong những ảo tưởng của bản thân, thôi được rồi! Nàng nhận nàng là sắc nữ, còn sắc nữ biến thái. Nhưng nàng không có sở thích đi ngược mỹ nam cho nên sẽ không tùy tiện cướp mỹ nam đi, đối với nàng mỹ nam chỉ có thể ngắm chứ không thể tùy tiện ăn. Nàng có một câu khẩu hiệu 'Mỹ nam phải tự dâng lên tới miệng, chứ không tuyệt đối không ăn' Vì vậy nên nàng là một người có thể háo sắc nhưng rất trong sáng và giữ chừng mực a!

Nàng lại nhìn sang trận chiến, thấy hắc y nam tử sắp chống đỡ không nổi thì hai chữ 'Bảo vật' cũng đang dần bay đi... Không được! Lam Ngân Tuyết không do dự mà ném ngân châm về phía hoàng y nam tử. Nàng nghiếng răng bực bội lẩm bẩm "Xém chút nữa bảo vật của ta bị ngươi làm hỏng rồi. Hắn là của ta!"

Lam Ngân Tuyết nhún chân phi thân chắn trước mặt của hắc y nam tử, nàng thuận thế điểm huyệt đạo của hắn rồi giựt lấy nhuyễn kiếm của hắn. Không có một chút phân tâm mà phi tới hoàng y nam tử chặt đứt bàn tay đang cầm kiếm. Nàng nâng cao giọng vô cùng chua nói "Ta không cần biết ngươi là ai, nếu như ngươi dám có một tia địch ý, ta liền chặt đứt cổ họng ngươi" Nói xong nàng cũng không do dự mà thu lại ngân châm. Muốn so tốc độ với nàng?

Chỉ sợ nữ chủ còn thua nàng mấy phần chứ đừng nói đến mấy sát thủ hạng cỏn con này.

Hoàng y nam tử muốn nói gì đó lại không thể nói được, nữ nhân này làm sao có thể? Nhưng bàn tay đã bị chặt đứt lại không có một cảm giác đau đớn nào... Rốt cuộc chuyện này là sao?

"Không đau phải không? Ta hảo hảo cho ngươi lựa chọn chết hoặc sống. Bất quá ta nói thẳng, người này! Ngươi không có quyền đả thương" Vì hắn là của nàng. Lam Ngân Tuyết âm thầm bổ sung một câu rồi hiên ngang ngồi đợi câu trả lời, vì ánh nắng che khuất đi dung mạo ma chê quỷ hờn nên hiện tại chưa ai bị dọa.

Hoàng y nam tử do dự trong chốc lát đã bị Lam Ngân Tuyết cắt dứt cổ họng, giọng nói trầm ấm nhưng lại tàn nhẫn như Tu La "Ngươi suy nghĩ thật lâu, vẫn là đem ngươi giải quyết tốt hơn" Nói xong, nàng nhìn thi thể trước mặt mà cười lạnh, cũng lười không rút kiếm, nàng không muốn bị bẩn, Tiểu Phong Phong và Tiểu Thúy Thúy khi thấy nàng dính máu chắc chắn sẽ rất lo lắng

"Ám Dạ" Hắc y nam tử nói mấy chữ rồi lẳng lặng nhìn nàng. Lam Ngân Tuyết kinh ngạc, đây không phải thủ hạ đắc lực nhất của nữ chủ trong tương lai sao? Ặc... Nàng lại gây họa rồi, bất quá nàng không làm gì không công, nàng mượn xong sẽ trả cho nữ chủ ha ha ha!

Cơ mà nhắc tên Ám Dạ là làm nàng hưng phần không thôi, phải nói là trong dàn nam phụ làm vật hi sinh, Ám Dạ cũng coi như là làm nàng ấn tượng không thôi, không phải vì hắn khác biệt gì đâu, mà những câu nói của hắn nói kìa. Rất là cảm động nha!

Ám Dạ luôn đứng cách nàng hai mươi bước chân, hắn vĩnh viễn coi đó là khoảng cách giữa hắn và nàng. Nàng là thiên tài yêu nghiệt, hắn chỉ là một sát thủ nho nhỏ luôn đứng sau nàng. Nhưng giờ hắn lại tiến lên, ôm lấy thân hình mà ngày đêm hắn tương tư

"Bạch Băng, không sao! Vẫn luôn có ta ở đây. Nàng hãy nhớ, vẫn luôn có một người đứng sau nàng, vĩnh viễn che chở cho nàng. Hắn không cần nàng coi hắn là một người nam nhân, hắn chỉ cần nàng nhớ rằng, vẫn luôn có hắn ở đây"

-----Chuyển cảnh-----

Hắn vươn ngón tay, nhẹ miết qua gò má nàng, dùng chút sức lực cuối cùng mà nhìn nàng, chậm rãi đem hình ảnh cuối cùng của nàng khắc vào tâm gan. Hắn nặng nề mở thanh âm trầm khàn nhưng chứa đựng thâm tình mà hắn đã chôn giấu sau bao nhiêu năm

"Lam Bạch Băng, ta không cần nàng phải khắc cốt ghi tâm ta. Ta chỉ cần nàng dành cho ta một chỗ thật nhỏ trong tâm nàng, để nàng còn nhớ rằng vẫn luôn có người vì nàng mà hi sinh tất cả, kể cả mạng sống này."

[Trích lời tiểu thuyết

- Chuyển ngữ: Lam Ngân Tuyết]

Lam Ngân Tuyết nhớ tới mấy lời thoại của soái ca Ám Vệ thì thật muốn hung hăng giày xéo hắn một phen, nàng rất khoái mấy soái ca dùng hành động thể hiện tình cảm nha! Ha ha ha! Lam Ngân Tuyết vui vẻ cong môi, mặc dù nàng rất ham có được bảo vật này nhưng vẫn là nên làm bé ngoan, mượn phải biết trả. Nữ chủ à, ta mạn phép mượn bảo tiêu của ngươi 5 năm, dù sao thì hắn cũng sẽ yêu ngươi ha ha ha!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!