Chương 46: (Vô Đề)

Ở thế giới trước, sau khi cô hôn mê, anh một lòng một dạ chỉ muốn cô tỉnh lại, để cô được làm bất cứ điều gì cô muốn.

Bây giờ khó khăn lắm mới gặp được người, đương nhiên là phải chiều chuộng rồi.

Nghe vậy, Thẩm Tri Ý mắt cười cong cong: "Em biết anh là người anh tốt nhất mà!"

Cổ Lâm Xuyên đưa tay khẽ gõ lên trán cô, bất lực lắc đầu: "Em đấy!"

"Làm gì cũng được, nhưng không được phép tùy tiện yêu đương đâu nhé."

"…" Thẩm Tri Ý nhỏ giọng lẩm bẩm: "Em đã trưởng thành rồi, em đâu còn nhỏ nữa đâu…"

"Là không còn nhỏ, nhưng nơi này và chúng ta không cùng một thế giới." Cổ Lâm Xuyên nhướng mày: "Đợi khi trở về, anh sẽ đích thân sắp xếp tiệc xem mắt cho em."

"Ha ha…" Lại tới nữa rồi, quản gia xuất hiện rồi!

Mắt Thẩm Tri Ý híp lại thành một đường kẻ: "Thật ra em thực sự thấy mình còn nhỏ, em vẫn chưa muốn yêu đương lắm đâu…"

Cô đúng là không có bạn trai, nhưng cô có… chồng.

Nhưng hiện tại Thẩm Tri Ý hoàn toàn không dám nói thật, với tính cách này của anh trai cô, chỉ e là hủy thiên diệt địa cũng phải giải cứu cô khỏi tay tên đàn ông tồi kia mất.

Thế nhưng cái hệ thống hại người người như Tiểu Bảo Bối thật sự không do cô điều khiển, để chắc ăn, tốt nhất là cứ giấu nhẹm chuyện này đi!

Cổ Lâm Xuyên kịp thời nhận ra sự bất thường của người đối diện, nheo mắt hỏi: "Em có chuyện giấu anh sao?"

"Làm gì có?!" Thẩm Tri Ý cười híp cả mắt: "Anh, anh càng lúc càng biết đùa rồi đó!"

"Tầm mắt của em cao lắm, phàm phu tục tử làm sao lọt được vào mắt em? Bạn trai ít nhất cũng phải giống anh vậy, lên được phòng khách xuống được phòng bếp chứ!"

Cổ Lâm Xuyên nhìn kẻ nịnh bợ đối diện, cười mà không nói.

Thẩm Tri Ý cảm thấy cứ thế này không ổn, cô phải ra ngoài thư giãn một chút, nếu không thì tiểu xảo của cô sớm muộn gì cũng bị lộ tẩy trước mặt anh trai!

"Em đi vệ sinh một lát."

Thẩm Tri Ý bước ra khỏi phòng bao, tựa vào tường từ từ thở phào nhẹ nhõm.

Trong nhà vệ sinh cô hứng nước lạnh vỗ vỗ lên trán, bình tĩnh, tuyệt đối không được lộ sơ hở!

Dựa theo miêu tả trong sách, nhân vật anh trai cô và Cố Nam Thâm đáng lẽ không có giao thiệp gì. Cô không nói, anh trai cô căn bản không thể nào biết được Cố Nam Thâm là chồng cô! Hơn nữa, anh cũng chưa từng đọc cuốn tiểu thuyết đó, anh hoàn toàn sẽ không biết đâu!

Nghĩ vậy, Thẩm Tri Ý đã bình tĩnh lại.

Cô rời khỏi nhà vệ sinh, rẽ trái đi qua hành lang dài, hướng về phía phòng bao.

Vừa ngẩng đầu lên!

Một bóng dáng quen thuộc nào đó, từ trong một căn phòng bao bước ra…

Thẩm Tri Ý kinh ngạc khựng bước chân lại, tên đàn ông tồi cũng ở đây sao???

Cô không phải là bị hoa mắt rồi chứ?!

Hít sâu nhắm mắt… vẫn là gương mặt đó!

Trời muốn diệt cô màaaa…

Cố Nam Thâm nhíu mày nhìn người phụ nữ cách đó không xa, tuy lúc nãy anh có uống chút rượu trong phòng bao, nhưng vẫn chưa đến mức say tới nỗi không nhận ra vợ mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!